Chương 44: Không thẹn với lòng

Lương Mộc Thu được Sầm Nam ôm vào lòng, khóc đến mức không thở nổi, lông mi ướt nhẹp, đôi mắt vốn vô hại dịu dàng giờ này lại càng giống cún con.

Ngoại trừ khi Sầm Nam nói chia tay mình ra, cả đời này cậu chưa từng mất mặt như thế lần nào, cậu nghĩ lại vẫn thấy không cam lòng, gõ Sầm Nam mấy cái.

Sầm Nam thấp giọng dỗ dành cậu, nâng gương mặt đẫm nước mắt của cậu lên, hôn cậu từng chút một, gọi cậu "bảo bối".

"Xin lỗi em, sau này sẽ không để em phải khổ sở vậy nữa." Sầm Nam hôm nay nói xin lỗi rất nhiều.

Đời này số lần nói xin lỗi của anh cộng lại cũng không nhiều bằng hôm nay, năm đó có bao nhiêu người muốn anh cúi đầu, muốn anh thừa nhận mình sai rồi nhưng anh vĩnh viễn chỉ liếc mắt lạnh nhạt nhìn họ, cao ngạo đến tận cùng, ngay cả một câu cũng không nói với họ.

Duy chỉ có Lương Mộc Thu là anh chịu thua, cam tâm tình nguyện thần phục trước cậu.

Bây giờ Lương Mộc Thu thật đúng là muốn mạng của anh thì có lẽ anh cũng sẽ lập di chúc rồi tuân theo lời cậu.

Nhưng Lương Mộc Thu chỉ nằm trong lòng anh "hừ" nhẹ một tiếng, lầm bầm: "Bớt dỗ dành em đi, anh mà lại khiến em khổ sở nữa thì em sẽ thiến anh."

Sầm Nam bật cười: "Đổi cái khác đi, mạng có thể cho em, nhưng chuyện này không thể giỡn được."

Lương Mộc Thu lại hừ một tiếng.

Hai người cứ thế ôm nhau một hồi lâu.

Nến thơm trong phòng ngủ không được đốt lên nhưng trong không khí vẫn thoang thoảng hương cam ngọt, kéo dài dư vị mùa hè.

Lương Mộc Thu chơi đùa với cái cúc áo vừa nãy Sầm Nam mới lấy ra, cái cúc áo ngày tốt nghiệp trung học bị Sầm Nam trộm lấy đi. Cậu trộm tính sau này sẽ dùng nó làm đồ trang trí trong phòng ngủ. Tốt xấu gì cũng là một cái cúc áo băng qua đại dương, làm chứng cho tình yêu bị cất giấu những mười năm, coi như là có ý nghĩa kỷ niệm.

Còn Sầm Nam cứ quấy rối cậu mãi, hết hôn môi lại chuyển sang hôn vành tai, chóp mũi, hôn đến mức Lương Mộc Thu thẹn quá hoá giận.

"Anh đủ chưa hả," Lương Mộc Thu đẩy anh, càm ràm, "Đùa giỡn lưu manh xong chưa hả, hôn đến mức miệng em cũng sưng lên rồi."

Sầm Nam chỉ đành tiếc nuối mà chấm dứt quấy rối người ta.

Nhưng anh nhìn Lương Mộc Thu, ngay cả chính anh cũng không ý thức được giờ phút này ánh mắt anh cất giấu tình yêu thế nào, ánh mắt bình thường lạnh như băng giờ phút này lại như tan chảy dưới trời xuân, hoá thành dòng sông ấm áp.

Anh cười cười, giống như mình đã nhận được món quà quý giá nhất, trở thành người may mắn nhất trên đời.

Anh lại cọ lên trán Lương Mộc Thu, thu hết dã tính và răng nhanh, chỉ là một chú chó bự thuần phục dưới gối cậu, vừa dịu dàng vừa dính người.

"Anh vẫn luôn thấy mình như đang nằm mơ vậy." Anh lẩm bẩm, "Em thật sự tha thứ cho anh ư?"

Nếu như là một giấc mơ, vậy anh tình nguyện mình vĩnh viễn không tỉnh giấc.

Lời này nghe có chút đáng thương, Lương Mộc Thu vốn định chọc ngoáy anh hai câu cho tỉnh táo một chút, nhưng cậu chỉ im lặng một lát, lời nói muốn giáo dục bạn trai đến bên miệng thì ngừng.

Cậu mím môi, quyết định không so đo với Sầm Nam nữa, chỉ sờ sờ bụng mình rồi xuống khỏi người Sầm Nam, nói thẳng: "Em đói rồi."

Lúc này Sầm Nam mới ý thức được, anh còn hẹn trước với nhà hàng nữa.

Vốn dĩ anh muốn tỏ tình với Lương Mộc Thu mà.

Nhưng nhìn đôi mắt sưng húp như quả hạch đào của Lương Mộc Thu, lại nhìn áo sơ mi của mình bị giựt mất một cúc, có lẽ Lương Mộc Thu không muốn ra ngoài lắm.

Anh dịu dàng nói: "Bây giờ chúng ta có hai lựa chọn, một là anh đã đặt bàn trước ở nhà hàng Cirton, tuy rằng đã quá giờ nhưng vẫn có thể đến."

Lương Mộc Thu lắc đầu, kiên quyết không đi: "Dáng vẻ này của em ra ngoài mất mặt lắm."

Sầm Nam biết, đoạn anh nhanh chóng hôn Lương Mộc Thu một cái: "Anh thấy em thế này rất đẹp mà."

Lương Mộc Thu cực kỳ ghét bỏ đẩy mặt anh ra: "Cái thứ hai thì sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!