Chương 43: Ôm em

Xin lỗi, anh đã không chọn em.

Những lời này bất kể là được thốt lên trong hoàn cảnh nào cũng đều khiến người ta có cảm giác đau lòng, người bị bỏ rơi đã bị tuyên án mọi thứ đã kết thúc, tất thảy những lời xin lỗi cũng chẳng thể bù đắp được những tiếc nuối của quá vãng.

Nhưng Lương Mộc Thu nhìn Sầm Nam, lại theo bản năng nắm chặt lấy tay anh.

Cậu nhớ ngôi mộ mình từng thấy trên ins của Sầm Nam, trong rừng cây thưa thớt, dưới bia mộ bằng đá cẩm thạch trắng chính là người đã nuôi nấng Sầm Nam trưởng thành.

Cậu khó có thể tưởng tượng được khi đó Sầm Nam đã đau khổ đến mức nào.

Phải từ bỏ tình yêu để cầu mong được ở bên người thân duy nhất của mình, nhưng kết quả Sầm Nam có được gì chứ, người thân và người yêu, cuối cùng anh chẳng còn lại gì.

Anh cô đơn một mình đi Mỹ, cuối cùng lại cô đơn một mình trở về. Chicago chẳng cho anh được gì, chỉ để lại một mớ bùi nhùi.

Lương Mộc Thu không biết nên nói gì, cổ họng như bị bông thắt kín, chua xót.

Cậu mờ mịt đến mức thậm chí còn không biết nên oán trách ai.

Không phải cậu chưa từng nghĩ đến lý do Sầm Nam vứt bỏ mình, cũng không phải không đoán được trong đó có sự ngăn cản của gia đình Sầm Nam, nhưng cậu không ngờ rằng trong này còn xen lẫn cả sinh ly tử biệt của người thân anh.

7 năm qua cậu trằn trọc cầu mong một đáp án.

Cậu vẫn luôn tin tưởng mình không yêu lầm người, nhưng cậu lại không có được một lối thoát, chỉ có thể tự lừa mình dối người mà quên đi.

Bây giờ cuối cùng cậu đã biết.

Nhưng đáp án này quá nặng nề, cảm tưởng như những khúc mắc tình ái giữa cậu và Sầm Nam bỗng trở nên vô vị.

Cậu chỉ có thể thì thào: "Vậy sao anh lại không nói với em?"

Nhiều bất đắc dĩ như thế, vì sao lại cố tình muốn giấu em?

Giọng nói của cậu có chút run rẩy: "Anh chỉ cần nói cho em biết là em có thể đợi, em có thể ở bên anh. Anh không thể comeout được em cũng không quan tâm, không về nước được thì em sẽ đợi anh, đợi không có kỳ hạn cũng không sao cả, Sầm Nam, em không quan tâm những điều đó!"

Những lời này cậu đè xuống rất thấp, nhưng lại như gào thét từ trong cổ họng. Cậu thật sự không quan tâm, chỉ cần người trước mắt này vẫn là của cậu, khó khăn gì cậu cũng không sợ.

Nhưng Sầm Nam không cho cậu cơ hội lựa chọn.

Sầm Nam một tay sắp xếp kết cục cho cậu, nói những lời tuyệt tình nhất, cho cậu lời chia tay lạnh lùng nhất, vứt cậu giữa trời cao biển rộng bắt đầu cuộc sống mới.

Cậu lẩm bẩm: "Đến bây giờ em vẫn còn nhớ rõ khi anh nói chia tay với em, bảo em hãy sống cuộc sống mà em muốn, không cần lãng phí thời gian trên người anh. Nhưng Sầm Nam… tại sao anh lại không nghĩ rằng cuộc sống không có anh không phải là cuộc sống mà em muốn chứ?"Khói trong tay Sầm Nam cháy rụi gần như làm phỏng tay anh, nhưng anh lại chẳng có chút cảm giác nào.

Mỗi một câu hôm nay của Lương Mộc Thu đều như viên đạn găm thẳng vào trái tim anh, khiến anh chẳng nói được lời nào.

Khi còn ở Mỹ, anh canh giữ bên bà nội mới vừa phẫu thuật xong của mình, nhìn đôi tình nhân trẻ tuổi đi ngang qua vườn hoa bệnh viện, anh cũng không phải không nghĩ đến nếu Lương Mộc Thu ở đây thì tốt rồi.

Anh sẽ lén đưa Thu Thu đến nhà thờ kết hôn, chỉ có trời biết đất biết linh mục biết, họ sẽ làm một đôi uyên ương chẳng cần người thân chấp thuận.

Anh cũng biết nếu anh nói với Lương Mộc Thu tất cả những gì anh phải đối mặt, Thu Thu ngốc nghếch của anh sẽ mãi chờ anh như thế, sẽ vượt cả đại dương đến tìm anh, cam tâm tình nguyện làm người tình bí mật của anh, chỉ cần một nụ hôn lén lút trong bóng tối cũng thoả mãn.

Nhưng Lương Mộc Thu sao lại phải sống cuộc sống như thế chứ?

Khi đó Lương Mộc Thu mới 20 tuổi, xinh xắn lại thiên phú cao khiến người người yêu mến, cuộc sống của cậu vừa mới bắt đầu, có người muốn theo đuổi cậu, chăm sóc cậu, chiều cậu lên tận trời.

Còn anh lại chẳng thể cho cậu được gì.

Dáng vẻ anh nằm trên giường bệnh ngay cả chính mình còn ghét, nặng nề âm u tử khí, đã sớm không còn dáng vẻ mà Lương Mộc Thu yêu.

Lương Mộc Thu ở bên anh, ngoại trừ bị cha mẹ anh nhắm đến thì chẳng có được gì cả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!