Vừa vào đến nhà Lương Mộc Thu đã bị Sầm Nam đặt trên cửa, những trêu chọc lẫn vô tình trong xe vừa rồi đều bị đòi lại cả vốn lẫn lời.
Vali còn dựng lên cạnh, cánh cửa màu trắng, vali bóng loáng được một cô gái trong đoàn làm phim dán mấy sticker hoa cẩm tú cầu với hoa hồng lên.
Bông hồng hoà vào trong ánh sáng, run rẩy nức nở, bị mài giũa thành màu đỏ sậm, rỉ ra chút mật hoa ngọt ngào.
Lương Mộc Thu bị hôn đến mức không thở nổi, hai gò má cũng đỏ rực, đôi mắt chẳng khác nào mặt biển sáng sớm tràn ngập sương mù bảng lảng.
Giữa lúc tách ra, cậu dựa lưng vào cửa, rõ ràng mới bị hôn đến mức không còn mảnh giáp, nhưng bây giờ lại lạnh nhạt tiêu sát, đầu gối đặt giữa hai chân Sầm Nam, ngón tay mảnh khảnh với lên phía trên, cố ý chậm rãi cởi từng cúc áo.
"Đừng nhúc nhích," Cậu hạ giọng cảnh cáo Sầm Nam, giọng nói hơi khàn khàn, "Tôi phải kiểm tra trước."
Sầm Nam đặt tay lên thắt lưng cậu, yết hầu khẽ lăn một chút, cũng khàn giọng hỏi: "Kiểm tra cái gì?"
Lương Mộc Thu cười, ngón tay khẽ vạch quần áo Sầm Nam ra.
Rèm cửa phòng khách đóng nhưng ở giữa vẫn còn khe hở, ánh mặt trời xuyên qua một tầng rèm vải cũng trở nên mập mờ khó nói. Vì là chiều hè nên nhiệt độ không thấp, sô pha màu xanh đậm mới thay cũng được nhuốm ánh vàng ấm áp.
Trong bầu không khí này, ngón tay Lương Mộc Thu hết lần này tới lần khác mang theo chút lạnh lẽo dán sát vào mảng da thịt trước ngực Sầm Nam.
Ngón tay cậu đột nhiên siết chặt, kéo quần áo Sầm Nam đưa anh đến gần mình.
"Đương nhiên là kiểm tra xem anh ở nhà có ngoan hay không."
Nói xong, cậu chợt ngẩng đầu cắn lên yết hầu Sầm Nam, rồi lại mút một cái.
Đầu lưỡi ấm áp mềm mại mà ẩm ướt, lướt qua vị trí mẫn cảm như yết hầu, cảm giác này chỉ có người bị trêu chọc mới có thể tự mình hiểu được.
Ánh mắt Sầm Nam trầm xuống, không trách anh được, là do Lương Mộc Thu tự dâng mình lên trước.
Tay anh đặt bên hông Lương Mộc Thu siết chặt lại, bàn tay kia đi xuống nhấc chân Lương Mộc Thu lên vòng qua eo mình, ôm ngang người lên.
Đi thẳng vào phòng ngủ.
Lương Mộc Thu biết rõ còn hỏi: "Anh làm gì đó, vất vả lắm tôi mới về đến nhà, không định cho tôi ngủ một giấc à?"
Sầm Nam liếc cậu một cái, đôi mắt đen dày với hàng lông mi, vốn là mặt hồ sâu thẳm không một gợn sóng, nay lại như ẩn giấu sóng to gió lớn, đôi môi mỏng nhả ra hai chữ đơn giản mà trực tiếp.
"Làm em."Đồng hồ treo tường trong phòng khách từ khi Lương Mộc Thu bước vào cửa an phận thủ thường, cũng không có tác dụng thực tế gì.
Nhưng nó vẫn tích tắc kêu như mọi khi.
Ánh sáng trong phòng khách chuyển dần sang tối, chớp mắt quả lắc đã lăn được rất nhiều vòng.
Lương Mộc Thu nằm sấp trên gối màu xanh trắng, trên lưng là mồ hôi dày đặc đẹp hơn cả đồ sứ thượng hạng, nhưng giờ lại mệt mỏi như chú rùa nhỏ nằm im không nhúc nhích.
Nhìn cậu trêu chọc người ta thì có vẻ là cao thủ đấy, nhưng đến lúc dập lửa thì thảm hơn ai hết.
Nhất là ngồi máy bay lâu như vậy, cũng không yêu thích tập thể dục giống như Sầm Nam, thể lực không đủ. Được Sầm Nam bế lên giường không bao lâu đã lập tức trở mặt, đạp Sầm Nam một cái như con mèo được nuông chiều nên giở thói xấu ra, khàn giọng mắng Sầm Nam: "Xuống."
Sầm Nam mới ăn no một nửa nhưng không còn cách nào khác, ngón tay thô ráp sờ mặt cậu, nhẹ giọng nói: "Vẫn yếu ớt như thế."
Đến bây giờ anh vẫn còn nhớ rõ lần đầu tiên của mình và Lương Mộc Thu, Lương Mộc Thu vừa mới tròn 18, trong suốt như đoá sen mới vớt lên từ dưới hồ, bị anh dỗ dành ôm vào trong ngực mãi. Rõ ràng mới đầu giống như một tên quỷ háo sắc, nhưng chẳng mấy đã đòi không làm nữa, la hét hỏi thăm tổ tông đời thứ mười tám của anh.
Sầm Nam nhớ đến chuyện này thì không nhịn được cười cười.
Lương Mộc Thu híp mắt nhìn, thấy hơi khó hiểu, chẳng lẽ người này hỏng não rồi ư?
Sầm Nam cũng nằm xuống, lấy chăn mỏng cuốn Lương Mộc Thu vào trong ngực mình, trong phòng bật điều hoà nên nhiệt độ hơi thấp, như thế này thì vừa vặn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!