Chương 39: Tiểu yêu tinh

*

Thời gian quay phim của "Ký sinh trùng" cũng không dài.

Hơn nửa tháng sau đó, những nhân vật phụ có ít phân cảnh đều kết thúc công việc của mình, lục tục rời đi.

Việc quay phim trong đoàn rất có trật tự, mọi người làm việc lâu vậy cũng đều ăn ý nên thời gian xong xuôi sớm hơn Lương Mộc Thu dự kiến một chút, cậu ở Nhạn Đô chưa đến một tháng là đã được về nhà.

Vé máy bay của cậu được đặt vào ngày 29/5, hai ngày sau là Quốc tế Thiếu nhi.

Lương Mộc Thu nhìn vé máy bay trên điện thoại, nghĩ lúc Sầm Nam đi còn ôm cậu nói chờ cậu về sẽ tặng cậu một món quà nhân ngày Quốc tế Thiếu nhi, nhưng dựa theo kế hoạch lúc đầu thì hẳn qua ngày 01/06 cậu mới về được.

Thật không ngờ mấy lần thay đi đổi lại, thế mà họ vẫn có thể gặp nhau vào đúng ngày này.Lương Mộc Thu rất lặng lẽ rời khỏi đoàn làm phim

Cậu cũng không phải diễn viên, không cần sắp xếp những buổi đóng máy gì cả, chỉ chào hỏi mấy nhà sản xuất rồi gọi cho đoàn phim một bữa khuya rồi kéo valy rời đi.

Lưu Phong Thao nhờ phó đạo diễn trông coi phim trường, dành ra nửa ngày tiễn cậu đến sân bay.

Ôn Dương cũng đến tiễn cậu.

Điều này làm Lương Mộc Thu thấy nhân duyên của mình hình như cũng không tệ lắm.

Ôn Dương làm việc với cậu hơn nửa tháng cũng nảy sinh chút cảm tình, lúc trước hai người xem mắt đều che che giấu giấu, gần đây tiếp xúc mới phát hiện làm bạn bè cũng không tệ, đều là những người thẳng thắn.

Y nghĩ đến chuyện sau này ở phim trường không có ai thỉnh thoảng tán dóc với mình thì còn có hơi không nỡ.

Nhưng cái này cũng không phải là tất cả.

Y vẫn còn thương nhớ Tần Cửu Nhai, ghé vào bên cạnh xe hỏi Lương Mộc Thu: "Cậu đi rồi thì ai làm mai cho tôi đây? Vị đại mỹ nhân Tần Cửu Nhai kia thật sự khó gặp vậy sao, cậu thử mở lời giúp tôi với."

Lương Mộc Thu đóng cửa xe trước mặt y sầm một cái, cực kỳ lạnh lùng.

"Lái xe thôi, không cần để ý đến anh ta." Cậu nói với Lưu Phong Thao bên cạnh, "Nếu không thì không kịp lên máy bay mất."

Để lại Ôn Dương đứng bên ngoài tức đến giậm chân.

Nhưng khi xe đi được một đoạn, lúc Ôn Dương quay lại phim trường thì thấy Lương Mộc Thu gửi phương thức liên lạc của cậu Tần kèm với một vài ghi chú về công việc.

Còn có một tin nhắn, "Đã được cậu Tần đồng ý, anh đừng chỉ nói miệng không, thể hiện chút bản lĩnh đi."Lương Mộc Thu và Lưu Phong Thao đã đi được nửa đường.

Có lẽ là vì đang trong giờ làm việc nên không bị tắc đường lắm, Lưu Phong Thao khó có khi không mở mấy bài hát chi chi a a của anh mà chỉ bật một bài trữ tình của nữ ca sĩ nào đó.

Là một bài hát cũ.

Lưu Phong Thao hỏi: "Cậu còn nhớ không, trường chúng ta có lần kết hợp tổ chức cuộc thi hát, lần đó anh hát bài này đấy."

Lương Mộc Thu cười: "Sao lại không nhớ, anh hát lệch tông tám trăm dặm, thế mà sống chết không nhận."

Khi đó họ mới ngoài hai mươi, Lưu Phong Thao, cậu, mấy người bạn học thân quen dù không cùng học chung một trường nhưng cũng hay tụ tập với nhau. Tuy rằng cậu mất đi Sầm Nam nhưng cũng không đến mức bỏ bê chuyện học hành lẫn sự nghiệp, ở bên ngoài toàn liều mạng 200% sức lực đi làm, cho dù kịch bản trong tay vẫn còn ngây ngô nhưng cũng đã là toàn bộ tâm trí lúc đó.

Bây giờ, thoáng cái đã được năm sáu năm.

Cậu và Lưu Phong Thao xem như khá may mắn, sự nghiệp mỗi người cũng coi như có chút thành tựu.

Ngẫm lại, chuyện cảm giác như trời sập xuống khi ấy dường như đã thành chuyện kiếp trước.

Lưu Phong Thao nhìn thẳng, nhẹ giọng nói với cậu: "Bộ phim này của chúng ta, tuy rằng không đầu tư nhiều nhưng anh thật sự hy vọng nó sẽ có tiền đồ, mang lại giải thưởng."

Lương Mộc Thu ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!