Chương 37: Nguyễn Trúc Tiên

*

Máy bay cất cánh, khung cảnh bên ngoài cửa sổ từ đường băng chuyển thành bầu trời xanh thẳm.

Sầm Nam một tay chống đầu, ánh mắt lướt qua nửa khe hở của tấm che nắng nhìn xuống. Dưới máy bay này chính là Nhạn Đô thu nhỏ, một Nhạn Đô chẳng có ai anh thân thiết. Nhưng chỉ vì Lương Mộc Thu ở đó mà trong lòng anh lại dấy lên cảm xúc không nỡ.

Con người ai cũng tham lam.

Hồi ở Mỹ, có thể được nắm tay Lương Mộc Thu anh đã thấy thoả mãn lắm rồi, khi bị vây khốn nơi không thể trốn thoát, được nghe thấy giọng Lương Mộc Thu cũng đã thấy được an ủi.

Nhưng hôm nay khi đã được gặp lại Lương Mộc Thu, được nắm tay, hôm môi, cũng được ân ái thì anh lại càng có nhiều dục vọng.

Anh cũng biết mình tham lam quá đáng.

Nhưng nghĩ lại thì, dục vọng ngày một bành trướng của anh há chẳng phải là do một tay Lương Mộc Thu dung túng hay sao?Sau khi hạ cánh xuống Tân Thành, việc đầu tiên Sầm Nam làm chính là gọi điện cho Lương Mộc Thu.

Anh vẫn chưa rời khỏi sân bay, đang chờ đến lượt lấy valy.

Mà Lương Mộc Thu đang ở phim trường, vội vội vàng vàng trao đổi với Lưu Phong Thao có nên sửa cảnh quay không, vẫn để ý đến Sầm Nam.

Không thể phủ nhận, khi nghe thấy đầu dây bên kia là giọng nói của Sầm Nam, trái tim lơ lửng giữa không trung của cậu cuối cùng cũng hạ cánh.

Sầm Nam không biến mất nữa.

"Lát nữa anh sẽ đi đón Mao Đậu," Sầm Nam nói, "Chúng ta đi mấy ngày liền, có khi mđ cũng ấm ức lắm rồi."

Lương Mộc Thu thổi thổi cốc nước: "Vậy cũng chưa chắc, đừng nghĩ là con trai anh hiếu thuận gì cho cam, nó ở bệnh viện thú cưng thành thói, được hầu hạ ăn ngon mặc đẹp vui sướng không lo không nghĩ gì đâu."

Sầm Nam cười: "Bên ngoài có tốt đến đâu cũng phải theo anh về nhà thôi."

Một lời hai ý.

Lương Mộc Thu khẽ nhíu mày nhưng cũng không vạch trần.

Sầm Nam xuống máy bay cái là có người đón ngay, Nhậm Khải Hàm phái tài xế của văn phòng luật sư đến, mãi đến khi Sầm Nam lên xe hai người mới cúp máy.

Lương Mộc Thu tắt điện thoại, đang cân nhắc vụ kịch bản thì ngẩng đầu lên đã thấy hai gương mặt đầy hóng hớt của Lưu Phong Thao và Ôn Dương.

Gần đây Ôn Dương thích ăn phở bát đá của một nhà hàng địa phương, chẳng có xíu gì là dáng vẻ nam thần trong mắt fan cả, mặc một chiếc áo thun rộng thùng thình, trên đầu còn có một cái mũ, cầm cốc nước ngồi tủm tỉm nói, "Tình cảm giữa thầy Lương và luật sư Sầm thật tốt."

Mấy ngày nay Lương Mộc Thu cũng quen thuộc với y, y tháo xuống vẻ ngoài ôn hoà nhã nhặn, khi trước xem mắt hai người đều khách sáo, giả vờ quân tử khiêm tốn.

Cậu vừa nghe đã biết chẳng phải lời tốt đẹp gì.

Quả nhiên, Ôn Dương chậm rãi nói: "Chỉ là không biết sao luật sư Sầm có thể yên tâm được nhỉ, có tình địch như tôi ở phim trường, thầy Lương lại tài sắc song toàn như thế, luật sư Sầm lại chẳng phải lo đến mức đêm nào cũng mất ngủ ư?"

Lông mày Lương Mộc Thu chẳng buồn nhướng lên, bình tĩnh nói: "Hai chúng ta muốn có chuyện gì thì đã thành lâu rồi, còn phải chờ đến bây giờ chắc?"

Ôn Dương sửng sốt, lập tức cười lớn: "Bây giờ tôi mới cảm thấy biên kịch Lương là người thú vị đấy."

Lương Mộc Thu nghiêng đầu: "Vậy ra anh nghĩ tôi là người thế nào?"

Ôn Dương cũng không sợ đắc tội cậu, nói thật: "Ban đầu tôi thấy cậu không thú vị, tuy rằng chúng ta ăn cùng một bữa nhưng lúc cười lại không thật lòng, cũng không thoải mái. Tôi cũng có tự tôn của mình chứ, trong mắt cậu không có tôi, vậy tôi cần gì phải theo đuổi cậu?"

Lương Mộc Thu cười.

Lời này của Ôn Dương cũng không phải là nói oan cho cậu. Khi đó quả thật tâm tư của cậu hoàn toàn không đặt trên người Ôn Dương, lại còn cho là mình che giấu tốt lắm.

Lưu Phong Thao nghe xong mà cứ xoắn xuýt hết, biện bạch là người thần kinh thô như anh không thể hiểu được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!