*
Lương Mộc Thu uống cà phê xong, cúi đầu nhìn điện thoại.
5:10.
Hôm nay đã là ngày cuối cùng của Sầm Nam ở Nhạn Đô.
Trưa mai anh sẽ bay về Tân Thành.
Lưu Phong Thao cũng biết nên ăn trưa xong, anh tốt bụng chạy đến hỏi Lương Mộc Thu có muốn nghỉ nửa ngày hay không, đi ra ngoài chơi với Sầm Nam một chút.
"Ở Nhạn Đô có nhiều thắng cảnh như vậy đi đâu chả được, hai người cũng coi như không uổng lần này đến đây. Hơn nữa cậu là biên kịch chứ không phải cấp dưới của tôi, không cần hôm nào cũng chăm chỉ thế, tôi không có tiền thưởng cho cậu đâu." Lưu Phong Thao cười.
Lương Mộc Thu lắc đầu, "Không cần, hai bọn em có phải tình nhân trẻ tuổi gì nữa mà đi đâu cũng cần có kỷ niệm, không sến súa đến mức đấy. Lúc mới đầu anh ấy đi với em là đã biết em đến đây làm việc rồi."
Nếu nói đi du lịch, cậu và Sầm Nam có nơi nào là chưa từng cùng đi, cảnh sắc có tráng lệ đến đâu cũng chẳng hiếm gặp, Sầm Nam đặc biệt xin nghỉ phép đi với cậu chính là muốn ở bên cậu, địa điểm là bờ biển hay phim trường đều không quan trọng.
Lưu Phong Thao sờ sờ tóc, "Ý là ấy, cho dù đã là chồng chồng già rồi thì cũng muốn hẹn hò mà," Anh dừng lại, giọng điệu khó dò, "Có điều hai người cũng coi phim trường thành tuần trăng mật rồi còn gì."
Rõ ràng Sầm Nam và Lương Mộc Thu không giống như đôi chim cu diễn vai chính mới 20 tuổi tình cảm gì cũng thể hiện hết lên trên mặt, dính dính nhão nhão không muốn tách ra, nhưng chỉ cần hai người nhìn thấy nhau đều có một loại ăn ý và tình cảm chất chứa không nói thành lời.
Mấy ngày nay anh quan sát, rõ ràng anh cũng có bạn gái nhưng lại cứ cảm giác như mình bị nhét cơm chó vào miệng.
Lương Mộc Thu liếc anh một cái: "Đừng nói bậy."
Lưu Phong Thao không phục: "Cậu đừng vội phủ nhận, mai Sầm Nam phải về rồi, anh thấy cả ngày hôm nay cậu đều không vui tí nào, không nỡ thì nói thẳng đi có gì phải xấu hổ, sáng mai cậu cũng không phải đến đây đâu, ra sân bay tiễn người ta."
Nói xong Lưu Phong Thao liền chắp tay sau lưng rời đi, tự nhận là mình thấu tình đạt lý lắm, đối với Lương Mộc Thu phải nói là hết lòng hết dạ.
Lương Mộc Thu sau lưng anh chỉ biết trợn mắt há mồm nhìn.
Thật sự là toàn nói ba thứ linh tinh gì đâu.
Chẳng qua là vì cậu không muốn đưa Sầm Nam ra sân bay nên mới phiền lòng như vậy có được không?Lương Mộc Thu ngồi xuống cạnh Sầm Nam.
Hôm nay họ đổi địa điểm quay phim, không phải là một làng nhỏ trong thành phố nữa mà đổi sang một trường học bên bờ biển.
Trời có rất nhiều mây, cảm tưởng như sắp đổ mưa lớn nhưng cuối cùng cũng chẳng có hạt nào.
Cảnh này là lần đầu tiên Trần Minh Sinh đánh nhau với người ta ở trường, vì tên côn đồ mồm miệng không sạch sẽ mắng cha mẹ cậu, dù nhìn cậu có vẻ vô hại đơn thuần nhưng trong lòng cũng không chịu thua, trực tiếp đánh nhau với người ta.
Nhưng cậu làm gì có kinh nghiệm, hai ba cái đã bị người ta ấn xuống đất.
Vừa hay Hứa Kiệt đến tìm cậu, nhìn thấy cậu bị người ta bắt nạt liền ném túi xách đi lên giúp cậu, thành công kéo được Trần Minh Sinh ra ngoài.
Trần Minh Sinh bị đánh đến rách cả đầu gối, Hứa Kiệt cõng cậu đi dưới ánh đèn đường, cách quốc lộ không xa chính là gió biển thổi vào từng đợt.
Gió biển mặn nồng thổi vào hai người, Trần Minh Sinh ủ rũ nằm sấp trên lưng Hứa Kiệt, hỏi có phải tôi rất vô dụng hay không?
Hai cảnh này đều phải quay xong trong hôm nay, quay từ sáng đến tối, đối với hai diễn viên chính mà nói cũng coi như vất vả, trước khi quay phim còn giống như nước đến chân mới nhảy mà ngồi học lời thoại.
Khuôn viên trường học rất đẹp, cuối tuần này họ mượn được để quay phim, trường học cũng không có học sinh, tường gạch đỏ cây cối rợp bóng mát, nhưng vì trời nhiều mây nên có vẻ hơi ảm đạm.
Hứa Kiệt và Trần Minh Sinh đối diễn dưới tàng cây đa, ngồi nhìn nhau rồi cười rộ lên, một người mặc đồng phục học sinh áo trắng quần dài, sạch sẽ mà gọn gàng, một người thì mặc áo công nhân và quần jeans rách, tóc rối tung lên, trên tay còn có hình xăm. Nhưng hai người ngồi cùng một chỗ lại rất hài hoà.
Lương Mộc Thu nhìn qua ống kính, nghiêng đầu nói với Sầm Nam: "Kịch bản này của em bị hai cậu ta diễn từ tình anh em tốt đẹp thành loại mập mà mập mờ, khán giả cũng không mù, đến lúc đó nhỡ lên sóng bị nói là em treo đầu dê bán thịt chó thì sao?"
Sầm Nam không có hứng thú với đôi tình nhân này, có ngọt ngào hơn nữa cũng không bằng được Lương Mộc Thu mười bảy mười tám tuổi của anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!