Ôn Dương vẫn nhớ rõ Lương Mộc Thu, y còn chưa có mau quên đến thế.
Nhưng y và Lương Mộc Thu cũng không phải có thù hằn gì, chỉ là xem mắt mà thôi, không có gì phải tránh tị hiềm cả, dù sao cuối cùng cũng chẳng nên chuyện. Cho nên khi đọc kịch bản y cảm thấy rất hứng thú, Lưu Phong Thao cũng một mực mời nên y liền nhận luôn.
Bây giờ gặp Lương Mộc Thu trên phim trường y cũng sớm có chuẩn bị tâm lý, thoải mái hào phóng vươn tay ra với Lương Mộc Thu: "Đã lâu không gặp, Mộc Thu, không nghĩ tới chúng ta còn có cơ hội hợp tác."
Lương Mộc Thu hơi xấu hổ nhưng cũng không đến mức phải lảng tránh, chỉ cười bắt tay y: "Đã lâu không gặp, Ôn Dương."
Không thể nói là thân thiết, nhưng cũng coi như thoải mái.
Bản thân hai người đều được La Văn dạy dỗ, Lương Mộc Thu là học trò dưới trướng La Văn, còn Ôn Dương là cháu trai hàng xóm của La Văn, từng học thư pháp La Văn dạy.
La Văn có tuổi là thích đi mai mối, nhìn hai đứa nhỏ đều không tệ, tuổi cũng không nhỏ mà đều đang độc thân, tâm hồn ông mối rục rà rục rịch nên sau này hai người không thành, ông còn tiếc nuối lắm.
Nếu để La Văn biết bây giờ hai người đang ở cùng một đoàn làm phim, hẳn ông sẽ vỗ tay đốp một cái "Duyên phận".
Lưu Phong Thao lại có thể nhìn ra chút vi diệu từ cái bắt tay và không khí của hai người, anh nhìn trái nhìn phải rồi hỏi, "Hai người, quen nhau à?"
Thật sự là bất ngờ nối bất ngờ.
Anh lại nhận được một cái liếc mắt từ Lương Mộc Thu.
Sầm Nam đứng bên cạnh Lương Mộc Thu, nhìn vẻ mặt cậu cũng phát hiện ra chút gì đó.
Ôn Dương nhún nhún vai, y trời sinh tính tình hiền hoà, cảm thấy không có gì là không thể nói cả, cùng lắm chỉ có hơi mất mặt.
Y cười cười, thuận miệng nói rõ: "Nói ra mọi người chớ chê cười, tôi và cậu Tiểu Lương đây thiếu chút nữa thì thành đôi. Thầy La Văn của cậu ấy giới thiệu hai chúng tôi quen nhau, muốn tác hợp cho chúng tôi," Y nháy mắt với Lương Mộc Thu, người có tính tình tốt luôn có thói quen nể mặt người khác, "Biên kịch Lương rất thú vị, tính tình cũng thoải mái, nhưng đáng tiếc tôi không phải kiểu người cậu ấy thích.
Nên chúng tôi không có chuyện gì sau đó cả."
Lời này nói ra khách sáo mà lịch sự, khen Lương Mộc Thu nhiều lắm.
Nhưng Lương Mộc Thu gần như là theo bản năng cảm giác được áp suất quanh người Sầm Nam thấp xuống, cậu nghiêng đầu nhìn Sầm Nam một cái, quả nhiên sắc mặt Sầm Nam không có gì thay đổi, nhưng ánh mắt lại không ổn tí nào.
Mà Ôn Dương cũng chú ý đến Sầm Nam, uy nghiêm cao lớn nhưng lại không phải là diễn viên mà y quen biết, y cười hỏi Lưu Phong Thao, "Vị này là?"
Lưu Phong Thao cũng không ngờ mình tìm một người diễn nam ba lại còn có thể có chút quanh co với Lương Mộc Thu.
Anh lúng túng nhìn Sầm Nam, nhất thời không biết nên giới thiệu như thế nào, "Ừm, đây là Sầm Nam, cậu ấy là… của Lương Mộc Thu…"
Anh không chắc là nên nói bạn bè hay người yêu.
Nói người yêu thì rõ ràng Lương Mộc Thu không nhận.
Thật ra ngay cả Lương Mộc Thu cũng không biết nên giới thiệu như thế nào, nói bạn bè là tiện nhất, nhưng nếu nói vậy…
Cậu nhìn thoáng qua Sầm Nam, cảm thấy ít nhiều Sầm Nam sẽ thấy đau lòng.
Nhưng không ngờ Sầm Nam lại tự mình tiếp lời.
"Tôi là bạn của Thu Thu, là bạn từ hồi trung học của em ấy, cũng là bạn đại học luôn." Anh lãnh đạm khách sáo gật đầu với Ôn Dương, "Chào anh, lần đầu gặp mặt."
Ôn Dương vi điệu nhìn người đàn ông đối diện.
Y cũng không ngốc, ở trong giới giải trí mấy năm có người nào mà y chưa từng thấy qua, đương nhiên nhìn ra ánh mắt Sầm Nam với mình không tốt.
Có điều nếu là bạn của Lương Mộc Thu thì sau này cơ hội tiếp xúc hẳn cũng không nhiều.
Y cũng khách sáo gật đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!