Sau bữa trà chiều, nghỉ ngơi một lát rồi họ tiếp tục quay phim.
Không giống như buổi sáng, hiện tại họ quay cảnh thứ 30, côn đồ Hứa Kiệt và học sinh ưu tú Trần Minh Sinh lần đầu tiên nói chuyện.
Lúc này quan hệ giữa Hứa Kiệt và Trần Minh Sinh vẫn chưa tốt.
Hứa Kiệt vì tranh chấp nơi làm việc mà đánh nhau với người khác, hắn thì coi như không có chuyện gì lớn, trên mặt có vết bầm sợ về bị bà nội nhìn thấy nên ngồi ở đầu thang hút thuốc.
Ánh trăng hắt từ ngoài cửa sổ cầu thang vào, cửa thuỷ tinh bị vỡ một góc, ánh sáng màu trắng sữa rơi trên vai hắn, trên mặt người thiếu niên có gì đó chết lặng không hợp tuổi, giống như đang suy nghĩ gì cơ man lắm, nhưng lại như chẳng suy nghĩ gì cả.
Mà Trần Minh Sinh đi học buổi tối về, mặc đồng phục học sinh gọn gàng sạch sẽ, nhưng cặp sách lại bẩn không chịu nổi.
Lẽ ra cậu nên đi ngang qua Hứa Kiệt như trước.
Nhưng hôm nay ở trường cậu rất áp lực, lúc về lại phải đối mặt với tiếng khóc của mẹ, cậu nhìn thấy Hứa Kiệt như thế, đột nhiên trong mắt có chút hâm mộ khó hiểu.
Hai người thiếu niên, một người ngẩng đầu một người cúi đầu nhìn thoáng qua nhau.
Hứa Kiệt cầm điếu thuốc trong tay, Trần Minh Sinh thì cầm một hộp sữa, hai người rất không hợp nhau.
Trần Minh Sinh đột nhiên đưa hộp sữa của mình ra: "Có thể đổi lấy điếu thuốc của cậu không?"
Có lẽ trần đời Hứa Kiệt chưa từng nghe qua yêu cầu gì kỳ cục như thế.
Hắn nâng mí mắt nhìn học sinh ưu tú trước sau như một luôn tuân theo khuôn phép, không hề xứng với thôn làng nghèo túng không chịu nổi này.
Qua một lúc, hắn đồng ý.
Một hộp sữa đổi lấy một điếu thuốc.
Hai thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, sau hai tháng Trần Minh Sinh chuyển đến nơi này, lần đầu tiên họ bình tĩnh ngồi cùng một chỗ.
Trần Minh Sinh căn bản không biết hút thuốc, bị sặc đến mức ho khan, Hứa Kiệt cũng không dạy cậu, chỉ thờ ơ lạnh nhạt rồi lại thấy buồn cười lắc đầu.
Lương Mộc Thu rất thích cảnh này.
Đây là khởi đầy cho hai đường thẳng song song Trần Minh Sinh và Hứa Kiệt giao nhau.
Cậu nằm trên ghế dài như ông lớn, nghe Lưu Phong Thao nhận xét hai người nọ mà cúi đầu cười.
Cậu biết quan hệ của họ nhưng Lưu Phong Thao lại không biết, đau đầu nói: "Hai người có thể thu liễm một chút hay không hả, tôi biết hai người là anh em tốt, là thanh mai trúc mã có thể mặc chung một cái quần, nhưng bây giờ hai người đang diễn vai những người xa lạ cơ mà, thậm chí là nhìn nhau không vừa mắt. Đừng có lúc nào nhìn đối phương cũng muốn cười, phải dữ một chút, lạnh lùng một chút!
Hai cậu diễn vai đối chọi nhau chứ không phải diễn vai yêu nhau!"
Lương Mộc Thu nghe thế thì bật cười, nhìn hai đứa nhỏ đỏ mặt.
Lưu Phong Thao vốn thần kinh thô, một khi khai máy thì cũng chỉ để tâm đến diễn xuất của diễn viên, lục thân không nhận, nói chuyện cũng thẳng thắn, hoàn toàn không mang theo chút tình cảm nào.
Nhưng anh lại nói trúng chỗ chột dạ của hai chàng trai trẻ, ngay cả "Hứa Kiệt" cool ngầu cũng lúng túng cúi đầu.
Cậu lại càng thấy vui vẻ.
Ai bảo người lớn mới xấu tính nhất chứ, cậu đã qua thời điểm nai con trong lòng chạy loạn vì người thương, ngâm mình trong bể nhuộm giới giải trí vài năm, da mặt cũng dày lên đôi phần, Lưu Phong Thao trêu chọc cậu cậu cũng chẳng buồn chớp mắt.
Giờ nhìn hai thiếu niên này đỏ mặt, trong lòng cậu cảm thấy cực kỳ thú vị.
Nhìn náo nhiệt một lát, mắt thấy Lưu Phong Thao mắng người đến mức sắp chui đầu xuống đất rồi cậu mới đứng lên, đưa cho anh một chai nước bảo anh đi nghỉ ngơi một lát, tự mình nói chuyện với hai diễn viên chính.
Hai chàng trai trẻ tuổi thật ra đều là con cưng của trời, gia cảnh lại tốt, thành tích xuất sắc, vừa mới vào đại học không lâu đã được nhận vai chính. Phải vào vai một thiếu niên chịu áp lực nặng nề, nghèo túng nhưng bướng bỉnh, tương lai đầy mờ mịt, nhất thời họ không tìm được cảm giác cũng là chuyện bình thường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!