Chương 32: Xứng đáng

*

Giấc này họ ngủ rất say.

Mặc dù Sầm Nam hận không thể ăn sạch Lương Mộc Thu, nhưng anh lại chỉ như đang mút một viên kẹo, đến mức ngay cả đầu ngón tay cũng không buông tha.

Căn phòng vẫn còn tối tăm, rèm cửa sổ thật dày che đi ánh nắng, dù bên ngoài rõ ràng trời đã sáng choang nhưng ánh mặt trời lại không thể xuyên qua tấm rèm được, giống như một hòn đảo cô độc cách biệt với thế giới bên ngoài.

Sầm Nam tỉnh lại trước, mượn chút ánh đèn yếu ớt ngắm nhìn Lương Mộc Thu.

Áo ngủ trên người cậu đã sớm bị phanh ra đến không còn hình dạng, áo vốn màu lam đậm bị nhăn nhúm nhàu nát, lộ ra hơn nửa lưng và đầu vai, làn da trắng ngọc lấm chấm vài vết hôn đỏ thẫm như hoa hồng nở trong tuyết.

Sầm Nam nhìn mà lòng thấy hơi ngứa ngáy.

Anh đưa tay khẽ vuốt tóc Lương Mộc Thu.

Hồi còn ở Chicago, đã vô số lần anh mơ thấy buổi sáng như vậy, mơ thấy anh và Lương Mộc Thu chưa bao giờ chia tay, mỗi sáng anh đều tỉnh dậy bên cạnh Lương Mộc Thu.

Giấc mơ này quá đẹp, khiến anh không thể phân biệt giữa thực và mộng.

Nhưng sau khi anh tỉnh dậy, phải đối mặt với vách tường trắng tinh, thuốc đầy trên tủ đầu giường và chẩn đoán mới nhất của bà nội mình.

Thật ra Chicago không tính là xấu, đối với bản thân thành phố anh luôn chẳng có tình cảm gì.

Có trường luật anh theo học, có hồ Michigan, có công viên bến tàu, có bà nội nuôi nấng anh từ nhỏ, mùa đông sẽ có tuyết rơi, đẹp hơn bông tuyết mỏng manh ở Tân Thành nhiều lắm.

Nhưng hết lần này tới lần khác lại không có Lương Mộc Thu.

Chẳng khác nào một thành phố cô đơn.

Sầm Nam đặt đầu ngón tay Lương Mộc Thu lên môi mình, trong ánh mắt có thêm phần thống khổ từ tận sâu thẳm trong lòng, giấc mơ ấy anh đã mơ nhiều lần lắm, cho dù Lương Mộc Thu có ở bên cạnh, anh cũng luôn sợ mình một giây sau sẽ phải tỉnh mộng.

Anh không chịu buông tha, không chịu khuất phục bảy năm này, mong cầu có chăng chỉ là một buổi sáng bình thường như vậy.

Anh lại hôn lên môi Lương Mộc Thu.

Khi Lương Mộc Thu còn chưa tỉnh, giống như ăn cắp một trái tim, dù đã muộn mất bảy năm.Hơn 10h Lương Mộc Thu mới tỉnh giấc.

Cậu cố sức mở to hai mắt, tuy rằng trên người cậu không nghiêm trọng như thác loạn, nhưng không ít chỗ cũng mơ hồ có chút đau đớn.

Cậu chớp chớp mắt, đến khi nhìn thấy rõ Sầm Nam bên cạnh mới nhớ ra tối qua đã xảy ra chuyện gì.

Ý chí của cậu không kiên định, lại bị Sầm Nam dụ dỗ.

Cậu cũng không chán nản gì mấy, làm cũng làm rồi, là do cậu tình nguyện, có trốn tránh trách nhiệm cũng vô dụng, cậu chỉ nằm sấp trên gối nửa tỉnh nửa mê nhìn Sầm Nam, khàn giọng mắng một câu: "Khốn kiếp."

Không thể nói là hung dữ, giọng nói mới tỉnh dậy hơi khàn khàn, mang theo chút rung động không thể tả, giống như là làm nũng nhiều hơn.

Ít nhất Sầm Nam nghe thế thì cả thể xác lẫn tinh thần đều sung sướng.

Anh cười cười, thoải mái dựa vào đầu giường, tấm chăn màu trắng che đến thắt lưng để lộ nửa người trên rắn chắc trần trụi, tuy tóc tai có hơi lộn xộn, cởi bỏ đi sự tỉ mỉ thường ngày, ngược lại có một loại gợi cảm sau khi được thoả mãn.

Anh nói: "Không phải em chỉ thích anh khốn kiếp thôi sao."

Lương Mộc Thu cười nhạo: "Ai thích anh, bớt dát vàng lên mặt đi."

Cậu xoay người lại, buổi sáng như thế này cậu chẳng muốn làm gì cả, ngẩn người hồi lâu mới mò được điện thoại, nhìn thoáng qua giờ giấc.

10:40.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!