*
Về đến khách sạn, Lương Mộc Thu gấp gáp muốn tắm rửa ngay lập tức.
Vừa nãy đi bộ về cậu có hơi đổ mồ hôi, tóc dính bết lại sau gáy.
Nhưng vừa cầm áo ngủ vào phòng tắm thì cậu nhận ra đầu vòi hoa sen bị hỏng không ra nước được, cho dù cậu vặn sang mức lớn nhất vẫn chỉ nhỏ giọt xuống.
Cậu không từ bỏ mà thử thêm vài lần nữa nhưng kết quả vẫn thế, chỉ đành choàng áo tắm đi ra nói với Sầm Nam: "Chúng ta phải xuống quầy lễ tân đổi phòng, đầu vòi hoa sen phòng tắm bị hỏng rồi."
Này cũng không hẳn là chuyện lớn gì, chỉ là có hơi phiền hà.
Lúc Lương Mộc Thu gọi điện thoại cho bên dịch vụ phòng, Sầm Nam tiện tay sửa sang lại hành lý hai người một chút để lát chuyển phòng cho nhanh.
Bên dịch vụ phòng đến rất nhanh, là hai cô gái trẻ. Sau khi kiểm tra tình hình phòng tắm xong thì xin lỗi không ngừng.
Lương Mộc Thu cũng không muốn làm khó người ta, "Không có gì, đổi phòng là được. Thời gian cũng không còn sớm nữa, tôi muốn đi ngủ sớm một chút."
Nhưng nhân viên phục vụ lại có hơi chần chừ: "Thưa ngài, hiện tại bên chúng tôi chỉ còn lại một phòng nhìn ra hướng sông, cũng cùng tầng với ngài, bố cục cũng giống nhau. Nhưng phòng đó chỉ có một giường lớn, không biết có được không ạ?"
Nháy mắt Lương Mộc Thu hiểu ra.
Tầng này cậu ở chỉ có mấy phòng, phòng này của cậu là phòng giường đôi, nhưng phòng bên cạnh là phòng giường lớn, tức là cậu phải ngủ chung giường với Sầm Nam.
Cậu tức thì nhìn lướt qua Sầm Nam một cái.
Sầm Nam đứng nơi đó, sắc mặt không có chút gì thay đổi cũng đang nhìn lại cậu, không biết là đang suy nghĩ gì.
Cậu hơi do dự: "Không còn phòng nào khác sao, phòng chất lượng kém một chút cũng được."
Hai nhân viên rất khó xử, "Gần đây là mùa cao điểm, chỉ còn một phòng đơn khác không ở hai người được ạ. Thật sự là gây phiền cho hai vị quá."
Hai cô gái khó xử, chắc cũng vừa mới tốt nghiệp nên trên mặt vẫn còn vẻ non nớt.
Lương Mộc Thu nếu thật sự muốn giải quyết cũng có thể đi thuê khách sạn khác, nhưng cậu suy tư một chốc như đang nghĩ nghĩ gì đó.
Cậu và Sầm Nam có phải chưa từng nằm chung một giường bao giờ đâu, lúc cắm trại cũng từng ngủ chung một lều, bây giờ lại vì một cái giường mà tính toán thì có hơi ra vẻ.
"Vậy thì cứ thế đi," Cậu mở miệng, "Phiền hai người đổi cho chúng tôi sang phòng bên kia đi."
Cả hai nhân viên thở phào nhẹ nhõm, luôn miệng nói "Được."Mười phút sau, Lương Mộc Thu và Sầm Nam đổi sang phòng 6003 bên cạnh.
Căn phòng này rộng hơn phòng trước của họ, ngoài cửa sổ sát đất chính là sông Tùng Vân. Đã về đêm nhưng trên sông vẫn lấp lánh ánh sáng thưa thớt, ngoài phòng khách có phòng thay đồ, nhưng không hiểu sao mà phòng ngủ chỉ có một cái giường lớn.
Lương Mộc Thu nhìn lướt qua trong phòng, nhìn thấy hoa hồng trong bình, rất nghi ngờ thật ra đây là phòng trăng mật.
Nhưng bây giờ cậu cũng không tâm sức đâu để ý mấy chuyện này, ở cũng ở rồi.
Cậu cầm áo choàng tắm rồi đi vào phòng tắm lần nữa.
Tiếng nước trong phòng tắm vang lên, cách một lớp cửa kính mờ truyền đến tai Sầm Nam.
Tiếng nước giống như tạp âm quấy nhiễu người thanh tu, huống hồ Sầm Nam vốn dĩ không phải tăng nhân khổ hạnh gì.
Anh ngồi trên sô pha đọc tạp chí, tạp chí giới thiệu về phong cảnh địa phương, nhưng màu sắc núi non nước biếc trên tạp chí lại không lọt nổi vào mắt anh, trước mắt anh như hiện ra sóng nước chập chờn, rồi thấp thoáng làn môi của Lương Mộc Thu, đầy đặn mà mềm mại, dính chút nước trượt xuống xương quai xanh.
Không biết qua bao lâu, Lương Mộc Thu cũng tắm rửa sạch sẽ xong, vừa lau tóc vừa đi ra.
Sầm Nam ngẩng đầu lên, có vẻ rất bình tĩnh nhìn sang cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!