Chương 30: Niên thiếu tình thâm

*

6 rưỡi, Sầm Nam và Lương Mộc Thu đúng giờ ra khỏi khách sạn, bắt một chiếc xe đến nhà hàng đã thoả thuận.

Nhà hàng Khải Duyệt cách khách sạn không xa, chừng hai mươi phút là đến.

Dọc đường đi, Lương Mộc Thu đều chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lần gần nhất cậu đến Nhạn Đô đã là chuyện từ hồi năm cuối đại học rồi, chớp mắt đã 5 năm trôi qua, đối với nơi này cậu không mấy quen thuộc, nhưng mấy toà cao ốc ở các thành phố lớn đều không khác nhau lắm, cũng là bê tông cốt thép, vẻ lạnh băng này lại có đôi phần quen biết.

Nếu nói đến chút tình cảm gì khác thì chính là những hàng ngô đồng trên con phố này, vào những ngày giáp hè chúng càng thêm rộng lớn phì nhiêu, cành cây kéo dài ra như những chiếc ô che trời, chỉ để lại từng khe hở thưa thớt dưới trời chạng vạng.

Lương Mộc Thu không khỏi nhớ đến căn hộ cậu và Sầm Nam từng ở, bên cạnh khu chung cư Ngọc Lan gần trường đại học cũng là những mảng ngô đồng tươi tốt, xuân đến sẽ trổ nhuỵ. Tuy có hơi phiền nhưng vẫn rất đẹp.

Cậu từng đợi Sầm Nam trên băng ghế dự bị dưới tán ngô đồng, cũng từng hôn môi với Sầm Nam dưới ánh đèn đêm.

Bên cạnh khu chung cư thường hay có mèo hoang, xuân đến mèo rất thích kêu gọi bạn tình, đùa giỡn dưới gốc cây, Sầm Nam hôn cậu xong vẫn không buông tha cho cậu mà còn nắm lấy gáy cậu, bảo cậu nhìn con mèo trắng đang nghịch ngợm bên cạnh, hạ giọng nói: "Nhìn thấy con mèo kia không, lúc em ở trên giường giống nó y đúc vậy."

Cũng phải bảy tám năm rồi, bây giờ Lương Mộc Thu nhớ đến chuyện này vẫn còn ngượng chín mặt, ánh mắt sắc như dao cau quẹt qua Sầm Nam một cái rồi càng thêm kiên quyết không thèm nhìn anh.

Sầm Nam không rõ nguyên nhân, cũng không biết mình lại làm gì chọc cậu nữa.Đến dưới nhà hàng Khải Duyệt, Lưu Phong Thao đã ngồi ở bên trong, bạn gái anh cũng ở đây, là một cô gái có khuôn mặt tròn trịa hiền lành tên Uông Nghê, hai người ngồi cạnh nhau còn rất có tướng phu thê.

Sau khi Sầm Nam và Lương Mộc Thu đến thì hai diễn viên trẻ tuổi kia cũng tới, so với trên ảnh thì còn đẹp hơn một chút, đúng thật là rất trẻ trung. Họ chỉ mặc áo sơ mi đơn giản, sau khi ngồi xuống thì im lặng không nói nhiều, so với bạn bè đồng trang lứa có phần chững chạc hơn, nhưng vừa nhìn đã biết là không hợp ngồi cùng bàn với mấy người gần ba mươi bọn họ rồi.

Bữa cơm này của Lương Mộc Thu, ngoại trừ là do giao hảo với Lưu Phong Thao ra cũng là vì muốn sớm được gặp hai diễn viên chính này.

Hai thiếu niên này xuất hiện nhiều nhất trong bộ phim, Lương Mộc Thu là biên kịch, tuy khi trước cậu không tham gia vào việc tuyển chọn diễn viên nhiều nhưng vẫn rất để ý đến hai người họ.

Bây giờ gặp mặt, không thể không thừa nhận ánh mắt của Lưu Phong Thao không tệ.

Diễn viên trong vai Trần Minh Sinh, nhìn qua văn nhã vô hại, khuôn mặt non nớt đơn thuần, khi không cười còn có vẻ lạnh lùng trong trẻo. Bên cạnh là diễn viên trong vai nhóc côn đồ Hứa Kiệt, lớn lên trông rất đẹp trai, nước da hơi ngăm, cho dù lời nói lễ phép nhưng cả người vẫn toát lên vẻ hoang dã và ngạo khí không giấu được.

Mấu chốt là hai người này rất quen thuộc, là bạn bè từ thời đi học nên độ ăn ý so với những diễn viên mới khác cao hơn nhiều, giảm đi không ít thời gian làm quen này nọ.

Nhưng kể cả ngoại hình phù hợp, nhìn cũng rất có linh khí nhưng chưa đến lúc chính thức quay phim thì hết thảy đều không thể nói chính xác được, nhất là khi hai đứa nhỏ mới chỉ là sinh viên năm nhất của Học viện Điện ảnh mà thôi.

Lương Mộc Thu mắc bệnh nghề nghiệp, hơi nheo mắt đánh giá hai thiếu niên từ trên xuống dưới, lúc cậu không cười nhìn rất có khí thế, giống như một thương nhân khôn khéo đang cân nhắc hai viên đá quý, đo lường không mang theo chút tình cảm nào khiến ai nấy cũng thấy khẩn trương theo.

Lưu Phong Thao cười cười, ngồi bên cạnh giới thiệu Lương Mộc Thu với hai diễn viên chính, "Đây chính là thầy Lương, biên kịch của chúng ta. Nếu các cậu có vấn đề gì không hiểu thì lúc nào cũng có thể hỏi cậu ấy, không cần phải sợ, thầy Lương đây thật ra tốt tính lắm."

Hai người vội vàng gật đầu, khách sáo gọi biên kịch, dựa theo quy củ bàn rượu muốn mời rượu cậu.

Lương Mộc Thu bị chọc cười, liên tục xua tay, "Không cần khách sáo, sau này chúng ta còn ở chung một tháng mà."

Cậu nhìn rượu trước mặt hai người, gọi nhân viên phục vụ tới, "Thay rượu của họ đi, trẻ nhỏ đừng nên uống rượu, đổi thành nước trái cây. Sau này cơ hội uống rượu có rất nhiều, hôm nay thì thôi."

Sầm Nam ngồi bên cạnh nghe thế chợt cong cong khoé môi.

Đã từng nói với Lương Mộc Thu như vậy, trong buổi tụ tập của hội bạn tốt nghiệp trung học, anh cướp ly rượu trước mặt Lương Mộc Thu đổi thành một ly trà canh, nói với cậu trẻ nhỏ đừng uống rượu, nếu không cậu say anh lại mất công cõng về.

Thời gian trôi qua, vậy mà đã đến lượt Lương Mộc Thu nói những lời này với đàn em.

Rõ ràng năm đó cậu cũng chỉ là một sinh viên có phần trưởng thành hơn, bây giờ cũng đã trở thành đàn anh săn sóc chu đáo người khác.

Sầm Nam cười cười, bóc tôm đặt vào bát Lương Mộc Thu.

Anh cầm khăn ướt lau tay, vừa ngẩng đầu lên thì thấy cậu bé diễn vai Hứa Kiệt cũng bóc tôm đặt vào trong bát "Trần Minh Sinh".

Sầm Nam không khỏi nhíu mày, trước mắt, Lương Mộc Thu và Lưu Phong Thao đang nói chuyện, bạn gái của Lưu Phong Thao thì xem điện thoại, trừ anh ra hình như không có ai chú ý đến cảnh này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!