Cả đoạn đường sau đó không còn gì để nói.
Cũng không biết có phải rượu tác dụng chậm hay không, nửa đường sau Lương Mộc Thu thật sự rất mệt, ngủ nửa mê nửa tỉnh, chỉ còn chút ý thức sót lại.
Mãi đến khi Sầm Nam đỗ xe trong gara dưới hầm, lại đưa tay vỗ vỗ cậu một hồi lâu cậu mới khó khăn mở mắt ra.
"Về đến nhà rồi." Sầm Nam nhìn cậu, "Đến lúc xuống xe thôi."
Lương Mộc Thu theo bản năng sờ khoé miệng, sợ mình vừa nãy ngủ chảy nước miếng. Gặp lại tình cũ thì vẫn cần mặt mũi chứ.
Sầm Nam như là biết được cậu đang nghĩ gì, khẽ nhếch khoé miệng.
"À thì, cảm ơn anh đưa tôi về nhà." Lương Mộc Thu đẩy cửa xe, "Bây giờ cũng trễ lắm rồi, tôi sẽ không mời anh lên ngồi một chút đâu, sau này có duyên gặp lại."
Hiển nhiên là một câu không hề khách sáo.
Cậu không muốn mời Sầm Nam lên uống trà, cũng thật sự từ nội tâm cho rằng mình và Sầm Nam không duyên không phận.
Nhưng cậu mới xuống xe thì phát hiện Sầm Nam cũng đi theo, một tay còn vắt áo khoác, dáng người cao ngất đứng trong bãi đỗ xe cũng rất bắt mắt.
Cậu không nhịn được nhướng mày, khó hiểu: "Anh xuống đây làm gì, muốn vào nhà tôi đi vệ sinh nhờ à? Bên ngoài bãi đỗ xe có nhà vệ sinh công cộng đấy, đi thẳng rẽ trái."
Khoé miệng Sầm Nam chợt giật giật.
Bất kể là năm đó ở trường hay là bây giờ, anh đều không theo kịp mạch não quá mức hiếu động của Lương Mộc Thu.
Anh đóng cửa xe lại, khoá xe rồi chậm rãi giải thích: "Vừa rồi quên nói cho em biết, thật ra anh cũng ở đây, Ngự Hà Hoa Uyển toà số 8, tầng 11, nhà 1102."
Nói xong cũng mặc kệ Lương Mộc Thu có phản ứng gì, cất bước đi lên thang máy.
Cả người Lương Mộc Thu cứ thế ngây ngốc đứng đó.
Mẹ kiếp?
Thế chẳng phải là đối diện nhà cậu à?
Cậu trơ mắt nhìn Sầm Nam đi đến trước thang máy, lấy ra thẻ quẹt.
Đúng vậy, đúng là thẻ thành viên của tiểu khu họ rồi.
"Em không vào à?" Sầm Nam ngược lại rất chi là thong dong, "Thang máy sắp đến rồi."
Lương Mộc Thu hãy còn đang chịu đả kích, quả thực là đứng trong gió đầy hỗn loạn. Một hồi lâu sau mới lấy lại tinh thần, không tình nguyện dịch dịch người vào gần chỗ cửa thang máy.
Cậu nghiến răng nghiến lợi nhìn gương mặt mãn nguyện của Sầm Nam, chỉ cảm thấy người này chẳng khác nào hồi trung học, bề ngoài thì nhã nhặn trang nghiêm, thật ra toàn một bụng ý xấu.
Cậu có thể đem tên bạn tồi của mình ra mà thề rằng, tên này nhất định là cố ý, rõ ràng hồi nãy đã biết địa chỉ của cậu nhưng lại không nói cho cậu biết.
Cậu thật sự cáu kỉnh, chờ bước vào thang máy lại không nhịn được hỏi: "Anh về nước bao lâu rồi, Tân Thành rộng như vậy, có nhiều tiểu khu như vậy, sao anh có thể ở ngay đối diện nhà tôi chứ?"
Anh cố ý đúng không?!
Những lời này cậu không nói mà nghẹn lại, không muốn để mình tự mình đa tình quá.
Sầm Nam vô tội: "Hơn nửa năm nay anh vẫn bay tới bay lui ở nước ngoài, không rảnh đi xem phòng. Mà anh ở Tân Thành lại không có chỗ dừng chân nên mới nhờ bạn tìm nhà giúp mình. Anh ta chọn ở đây chứ không phải anh."
Nói ra cũng đường hoàng lắm.
Nhưng Lương Mộc Thu một chữ cũng không tin.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!