Khoảng cách giữa Nhạn Đô và Tân Thành khá xa, họ lên máy bay từ sáng nhưng hai giờ chiều mới hạ cánh.
Lương Mộc Thu ngồi trên máy bay bị xóc nảy không ngủ được, nhưng cũng coi như được nhắm mắt dưỡng thần, nên khi xuống máy bay nhìn vẫn rất có tinh thần.
Hai người kéo hành lý ra khỏi sân bay, đến sảnh không bao lâu thì đã có người gọi tên cậu.
Lương Mộc Thu quay đầu lại nhìn, Lưu Phong Thao đứng bên cạnh một người đàn ông chăn ngựa vẫy tay với họ, nhìn anh vẫn không thay đổi gì so với trước kia, khuôn mặt vẫn không có gì thay đổi nhưng ánh mắt lại rất sáng, khi cười lên nhìn cực kỳ sáng sủa.
Lương Mộc Thu bước nhanh lên ôm người nọ một cái.
Lưu Phong Thao mạnh mẽ vỗ vỗ bả vai cậu: "Lần trước gặp cậu đã là 1 năm trước rồi, tên nhóc cậu hình như mập lên chút rồi đó!"
Lương Mộc Thu cũng vỗ bả vai anh một cái: "Ngược lại anh chẳng có thay đổi gì."
Hai người nhìn nhau cười chào hỏi nhau, Sầm Nam cũng kéo hai vali đi đến.
Lương Mộc Thu giới thiệu: "Sầm Nam bạn em, lần này đến đây cùng em."
Lưu Phong Thao không nhận ra Sầm Nam.
Khi còn ở trường anh chỉ loáng thoáng biết được Lương Mộc Thu có người yêu nhưng lại chưa từng gặp mặt, cũng không quen biết gì Sầm Nam nên chỉ coi anh như là bạn bè tốt của Lương Mộc Thu.
Anh nhiệt tình bắt tay Sầm Nam: "Xin chào, tôi là Lưu Phong Thao, mọi người đều là bạn bè không cần khách khí. Có chuyện gì thì cứ tìm tôi."
Sầm Nam cũng cười: "Cảm ơn anh, làm phiền mọi người rồi."
Ba người lên xa, Sầm Nam ngồi ở ghế sau yên lặng nghe Lương Mộc Thu và Lưu Phong Thao nói chuyện cả một đường.
Từ sau khi ra ngoài xã hội, Lưu Phong Thao và Lương Mộc Thu không có nhiều cơ hội gặp mặt, nhưng hai người vẫn không cắt đứt liên lạc, vẫn duy trì quan hệ rất tốt.
Lưu Phong Thao đang nói với Lương Mộc Thu về chuyện chuẩn bị khởi quay "Ký sinh trùng".
Anh vui vẻ nói, "Bên anh đầu tư cũng không lớn, so với kiểu chế tác lớn như người ta thì không thể nào so được, cũng may chi phí ít cũng có cái hay của chi phí ít. Anh tìm được hai diễn viên chính đều là người mới nhưng lại rất có linh khí, tuổi cũng còn trẻ, một người 19 một người 20, vừa hay đến diễn vai thiếu niên."
Lương Mộc Thu xem qua ảnh của diễn viên chính rồi, ngoại hình không có gì phải bàn, một người trắng trẻo thanh tú, một người hoang dã ngang tàng, rất phù hợp với kịch bản của cậu.
Kịch bản này của cậu xem như là song nam chính, nhân vật chính là hai thiếu niên lớn lên ở một thôn nhỏ trong thành phố, một người là Trần Minh Sinh là sinh viên ưu tú, do gia cảnh nghèo túng mà chuyển đến đây ở, một người là Hứa Kiệt – một tên côn đồ sinh ra lớn lên ở đây, đã sớm học được công phu lừa gạt người khác.
Hai người ở cùng một khu nhà, cửa đối diện nhau nhưng lại giống như ở hai thế giới.
Lưu Phong Thao cầm lái rẽ vào một đoạn đường, liếc nhìn Lương Mộc Thu một cái: "Nhưng nói ra thì dáng vẻ họ cũng không bằng được cậu lúc 20 đâu, Tiểu Lương à, cậu đúng là không có lòng muốn diễn xuất mà, nếu không chỉ riêng khuôn mặt này của cậu làm nam chính cho anh thì đúng là tuyệt phối."
Lời này trước kia Lưu Phong Thao từng nói qua rồi, từ dạo còn ở trường đã muốn lôi kéo Lương Mộc Thu làm nam chính trong một bộ phim để tuyên truyền cho anh.
"Thôi bỏ đi, bát cơm diễn viên này anh cho là ai cũng có thể ăn được chắc?" Lương Mộc Thu ngáp một cái, "Chắc trình em diễn được cây cột đèn là cùng."
Lưu Phong Thao hào hứng, "Không phải anh chưa từng quay qua. Lúc trước chúng ta làm bài tập nhóm phải quay một đoạn phim ngắn hai mươi phút, không phải cậu là nam hai à? Lúc đó có mấy đàn em mê mệt cậu đấy. Đến giờ anh vẫn còn giữ video đây."
Lương Mộc Thu cạn lời, "Không phải lần đó em chỉ làm bình hoa thôi sao? Hơn nữa thứ này có gì đáng mà giữ lại chứ, giữ làm bảo bối đấy phỏng?"
"Cái này cậu không hiểu được đâu. Càng là mấy thứ từ hồi đại học càng phải biết cất giữ chứ, là kỷ niệm thanh xuân mà."
Sầm Nam vốn đang im lặng ngồi phía sau không xen vào hai người, nghe đến đây đột nhiên nghiêng người lên phía trước hỏi Lưu Phong Thao: "Anh Lưu*, anh có thể gửi cho tôi video này được không, tôi còn chưa từng được xem Thu Thu diễn xuất bao giờ."
*Đoạn này Sầm Nam gọi là Lưu tiên sinh
Anh gọi Lương Mộc Thu bằng tên thân mật, hai chữ Thu Thu giống như ngậm trong đầu lưỡi rồi tan ra nơi cuống họng, mang theo chút cưng chiều không tự biết.
Lưu Phong Thao theo bản năng cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng là một thẳng nam kỳ cựu anh lại không quá nhạy bén. Có điều anh cũng không nghĩ nhiều, cười một tiếng, "Đừng gọi anh Lưu nghe khách sáo quá rồi, cứ gọi tôi là Phong Thao là được. Đợi về tôi tìm lại video thì gửi cho cậu sau."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!