Chương 28: Cuộc gọi đến

Tuy nói Lương Mộc Thu rất muốn Sầm Nam đi Nhạn Đô cùng cậu, nhưng cậu cũng chỉ nghĩ thế chứ không để trong lòng lắm.

Cho nên lúc Sầm Nam có thể có được một kỳ nghỉ từ chỗ Nhậm Khải Hàm để đi cùng cậu, trong lòng cậu cực kỳ nghi ngờ.

Sầm Nam sắp xếp hành lý xong, giải thích với cậu: "Anh vừa mới xong một vụ án, xin nghỉ phép với Nhậm Khải Hàm, khi nào về sẽ nhận một vụ mới. Hơn nữa hiện giờ luật sư có thể đảm đương các vụ án ở văn phòng cũng không phải chỉ có một mình anh, làm gì có đạo lý nhìn chằm chằm bóc lột anh chứ."

Về phần Nhậm Khải Hàm tức giận đến mức từ gì cũng "phun" ra được, mắng anh là người đồng tính không có nhân tính thì không thuộc phạm vi quan tâm của anh.

Lương Mộc Thu cắn quả táo rộp một miếng, vẫn cảm thấy anh nói quá nhẹ nhàng.

Nhưng dù sao cũng không phải chuyện của cậu, cậu cũng không thèm để ý.

Ngay cả hành lý của cậu Sầm Nam cũng sửa soạn xong xuôi rồi.

Thời tiết càng ngày càng nóng, bên trong chủ yếu là áo thun và áo sơ mi đã được xếp gọn gàng, đồ vệ sinh cá nhân và thuốc thang khẩn cấp cũng được để bên trong.

Lương Mộc Thu vui vẻ gặm táo nhìn Sầm Nam bận trước bận sau, giống như địa chủ đang ép buộc nhân viên tăng ca.

Nhưng "nhân viên" kiểm kê đồ đạc trong va ly xong lại đứng lên, trực tiếp đi vào phòng ngủ của Lương Mộc Thu.

Lương Mộc Thu buồn bực, rõ ràng cậu đã xếp hết đồ rồi cơ mà.

Nhưng rất nhanh cậu đã biết đáp án, Sầm Nam cầm theo một bọc đồ lót ra, dưới ánh mắt khó tin của cậu mà bình tĩnh nhét vào valy.

Lương Mộc Thu thiếu chút nữa nhảy dựng lên: "Ai bảo anh sửa soạn cái này giúp tôi!"

Rõ ràng chuyện thân mật hơn cũng không phải chưa từng làm, nói thẳng ra thì năm đó khi yêu nhau trên người cậu nào còn tấc nào chưa bị Sầm Nam hôn lên xâm chiếm chứ, ngay cả mắt cá chân cũng bị Sầm Nam để lại vết đỏ mập mờ.

Nhưng sau nhiều năm chia tay, da mặt cậu cũng mỏng đi rồi.

Bây giờ nhìn thần thái tự nhiên xếp đồ lót của Sầm Nam, cậu cứ như một củ khoai lang được nướng chín, bốc khói hết cả.

"Tôi tự sắp xếp được," Cậu tức giận nói, "Nếu không thì đến đó tôi cũng mua được, anh để đó cho tôi."

Sầm Nam không thèm để ý, mí mắt cũng chẳng buồn ngó qua.

"Cũng đâu phải chưa từng nhìn qua." Sầm Nam bình tĩnh nói, còn cố ý nhìn nửa người dưới của Lương Mộc Thu, khoé miệng anh chợt nhấc lên một chút, trên mặt mang theo chút ý tứ, nói rất gợi đòn: "Có gì mà phải ngượng, kích thước của em cũng đâu thay đổi."

Lương Mộc Thu: "…"

Cậu thật sự muốn ném quả táo vào mặt Sầm Nam lắm.Mắt thấy Lương Mộc Thu thật sự muốn xù lông, Sầm Nam cũng thấy đủ thì thôi, không trêu chọc cậu nữa. Sau khi xác nhận không thiếu thứ gì anh liền khoá valy lại.

"Được rồi, đã cất kỹ rồi, không động đến nữa." Anh thuận miệng dỗ dành Lương Mộc Thu, đẩy valy đến bên cạnh cậu bộc lộ sự trong sạch.

Anh cúi đầu nhìn đồng hồ, cũng không còn tính là sớm, ngày mai anh và Lương Mộc Thu có chuyến bay sớm, 7h là phải rời giường.

Nhìn Lương Mộc Thu thế này hẳn là đêm nay không vui lòng cho anh ở lại, anh thức thời đứng lên, nói: "Sáng mai anh đến đón em, đừng bám giường mãi, bảy rưỡi anh sẽ sang gõ cửa."

Lương Mộc Thu vẫn còn giận, nói hai chữ ngắn gọn: "Mau đi!"

Sầm Nam bật cười, đi lên xoa đầu Lương Mộc Thu một cái, còn tiện tay cầm đi hột táo cậu vừa mới gặm xong.Hôm sau, không ngoài dự đoán của Sầm Nam, Lương Mộc Thu quả nhiên rất khó rời giường.

Bình thường cậu chỉ hận không thể ngủ đến giữa trưa mới dậy, mãi đến khi ăn sáng trên xe cũng vẫn buồn ngủ, Lương Mộc Thu quàng gối ngủ, ngáp suốt chuyến xe. Cậu cũng không muốn gắng sức tỉnh táo làm gì, từ chỗ này đến sân bay cũng phải mất tiếng rưỡi.

Thế là cậu kéo tấm che nắng xuống nói với Sầm Nam: "Khi nào đến thì gọi tôi nhá."

Sầm Nam "Ừ" một tiếng, vặn nhỏ nhạc trong xe lại.

Lương Mộc Thu ngủ đủ giấc, sau khi đến sân bay, ký gửi hành lý rồi kiểm tra an ninh xong, sau khi hoàn tất mọi thủ tục, họ còn nửa tiếng nữa mới đến giờ lên máy bay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!