Sầm Nam đi thang máy đến bãi đỗ xe ngầm.
Anh và Tống Duy người trước người sau rời đi, Tống Duy còn đang đứng trước thang máy nghe điện thoại, nói với trợ lý mới tài liệu cuộc họp hôm nay ở đâu.
Đến khi y ngẩng đầu lên.
Cửa thang máy mở ra, Sầm Nam ăn mặc chỉnh tề đi ra khỏi thang máy, trên khoé môi còn vương nụ cười, có vẻ tâm trạng không tồi.
Nhưng ánh mắt hai người vừa chạm nhau, khoé miệng vương cười của Sầm Nam chợt tắt ngúm.
Tống Duy cất điện thoại vào túi, y chú ý thấy tầm mắt Sầm Nam dừng trên áo sơ mi của mình, y có đồ vệ sinh cá nhân ở chỗ Lương Mộc Thu, nhưng quần áo thì lại không đầy đủ lắm, chiếc áo sơ mi này là y lấy từ trong tủ của Lương Mộc Thu.
Y vẫn không thích Sầm Nam cho lắm, nên khoé miệng bạnh ra không muốn nói chuyện.
Sầm Nam ngược lại mở miệng trước: "Chào buổi sáng. Tối hôm qua thái độ của tôi không tốt lắm, cũng không chào hỏi cậu, xin lỗi cậu."
Tống Duy mở to hai mắt chớp chớp, nghĩ thầm sáng nay trời mưa phỏng, từ lúc nào Sầm Nam lại trở nên tri thư đạt lễ như vậy.
Nhưng tục ngữ có câu đưa tay không đánh mặt người cười, y cắn cắn môi gật đầu.
"À thì, c
-chào buổi sáng."
Thật ra nếu nói về thái độ thì tối qua y còn nóng nảy hơn Sầm Nam nhiều. Nếu Sầm Nam đã đưa ra bậc thang thì y cũng chẳng cần phải đối nghịch mãi làm gì, dù sao giữa họ vẫn còn kẹp một Lương Mộc Thu mà.
Nhưng chân chính là bạn học cũ nhiều năm gặp lại, hai người họ lại chẳng có gì để nói với nhau, chào hỏi xong thì chẳng còn gì để nói.
Sầm Nam cũng không có ý định hàn huyên, đi thẳng ra chỗ xe của mình.
Xe của Tống Duy dừng ở hàng bên cạnh anh, lúc đi ngang qua bên cạnh Sầm Nam, y do dự một chút rồi dừng bước.
"Ờm thì," Y hắng giọng, "Có lẽ anh cảm thấy tôi là người ngoài, nhưng đối với tôi mà nói, Mộc Thu là bạn tốt nhất của tôi. Hai người các cậu có ân oán gì đúng là không đến lượt tôi quản. Nhưng…" Y dừng lại, nhẹ nhàng nói một câu, "Anh đối xử tốt với cậu ấy chút đi."
Sầm Nam đặt tay lên cửa xe, quay đầu nhìn y. Tuy trên mặt không có biểu cảm gì, cũng chẳng nhìn ra chút vui buồn.
Tống Duy thở dài, cũng rất bất đắc dĩ, "Lương Mộc Thu cậu ấy là một kẻ ngốc, nếu không cũng sẽ không chờ anh đến bảy năm. Nếu anh đã muốn về bên cậu ấy thì đừng làm chuyện có lỗi với cậu ấy nữa. Cậu ấy mềm lòng cỡ nào, yêu anh nhiều ra sao thì anh cũng không được ức hiếp cậu ấy."
Y nói xong, gần như là cố chấp nhìn chằm chằm Sầm Nam.
Sầm Nam không quen hứa hẹn với người khác ngoài Lương Mộc Thu, anh luôn tiếc chữ như vàng, nhưng đối với lời này của Tống Duy thì anh lại khẽ gật đầu.
"Tôi sẽ."
Anh mở cửa xe ra, quay đầu lại nhìn Tống Duy một cái, "Cảm ơn cậu mấy năm nay đã ở bên em ấy. Thật lòng cảm ơn cậu."
Anh rất rõ ràng, nếu không có Tống Duy ở bên cạnh, chỉ sợ mấy năm anh mới rời đi Lương Mộc Thu sẽ càng khổ sở hơn, cho nên đối với Tống Duy, không phải là anh không có chút cảm kích nào.
Tống Duy khẽ hừ một tiếng: "Tôi lo cho bạn tôi không đến lượt anh cảm ơn."
Nói xong thì cất bước đi.
Hai người lái xe lần lượt rời khỏi bãi đỗ xe, hơn nữa lại còn rất ăn ý mà không ai kể lại cuộc nói chuyện này cho Lương Mộc Thu.
Một tuần sau đó họ cùng nhau ăn tối cũng rất khách sáo.
Lương Mộc Thu nhìn hai người này, trong lòng còn cảm thấy thích thú, quả nhiên cậu đúng là thiên tài nhỏ biết xây dựng bầu không khí mà.
Họ cùng ăn lẩu, nhân lúc Tống Duy đi lấy nước sốt, Lương Mộc Thu nhìn bóng lưng của y, bé giờ cậu luôn quan tâm đến đời sống tình cảm của Tống Duy, nên lén lút hỏi Sầm Nam: "Mấy người bên anh có kiểu anh đẹp trai ít tuổi nào không, phải trên 180, kiểu dương quang dịu dàng ấy, Tống Duy thích kiểu này. Cậu ấy suốt ngày ngâm mình trong giới thời trang, ai cũng giống như tiểu yêu tinh không hợp với cậu ấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!