Chương 26: Môn học bắt buộc

Lương Mộc Thu cũng không nghĩ tới muộn vậy rồi mà Tống Duy lại đến nhà mình.

Thấy Tống Duy sắp tức giận đến mức đỉnh đầu bốc khói, dáng vẻ có thể sụp đổ bất cứ lúc nào kia, Lương Mộc Thu vội đẩy lưng Sầm Nam nói: "Anh về trước đi, tôi có chút chuyện cần nói với Tống Duy."

Sầm Nam không muốn về.

Anh cúi đầu nhìn Lương Mộc Thu, đêm đã về khuya chỉ còn một ngọn đèn chùm lắc lư toả ánh sáng vàng ấm áp. Lương Mộc Thu đứng trước người anh, làn da dưới ánh đèn giống như được nhuốm một tầng phấn vàng, ánh mắt sáng ngời, môi hồng tang, nhìn qua vừa dịu dàng vừa ngoan ngoãn.

Mới nãy thôi anh còn hôn qua đôi môi này.

Lúc hôn môi, anh gần như đã cảm thấy Lương Mộc Thu chỉ thuộc về mình.

Nhưng bây giờ, Lương Mộc Thu nói muốn nói chuyện riêng với Tống Duy, khỏi cần động não cũng biết Tống Duy sẽ nói gì, đơn giản là muốn Lương Mộc Thu rời khỏi anh, muốn Lương Mộc Thu nhớ rõ anh đã từng phản bội, không nên ngu muội mà ở bên anh.

Sầm Nam mím môi, sắc mặt rất khó coi.

Thật ra anh cũng không bình tĩnh như vẻ bề ngoài, anh sợ Lương Mộc Thu sẽ thật sự bị dao động. Nhưng anh lại không thể nói những suy nghĩ trong lòng mình ra thành lời, bởi những gì Tống Duy nói đều đúng.

Anh không xứng được Lương Mộc Thu tha thứ.

Chuyện này khiến áp suất quanh người anh hạ xuống trong nháy mắt, đáy mắt hiện lên vẻ khổ sở không dễ phát hiện.

Mà Lương Mộc Thu vẫn đang không rõ vì sao Sầm Nam mãi không nhúc nhích.

Cậu nhìn thoáng qua Tống Duy đang vật vã bên cạnh, bạn trai hiện tại với bạn trai cũ, hẳn là nên dỗ dành bạn trai hiện tại hơn.

Cậu lại vỗ vỗ cánh tay Sầm Nam: "Anh đừng làm phiền nữa, có gì ngày mai chúng ta nói sau. Về nhà anh trước đi."

Lông mi Sầm Nam khẽ chớp, hai chữ ngày mai khiến lòng anh có được một chút an ủi kỳ diệu.

Anh dùng sức nắm lại tay Lương Mộc Thu: "Vậy ngày mai gặp lại."

Sau đó anh giống như dã thú bị thuần phục, ngoan ngoãn nghe theo mệnh lệnh của Lương Mộc Thu mà xoay người rời đi.

Lúc đi ngang qua Tống Duy, ánh mắt anh nhìn xuống đụng phải Tống Duy, anh chỉ gật đầu một cái, cũng không nói gì thêm.

Tống Duy chỉ liếc xéo anh thôi.Mãi đến khi Sầm Nam vào nhà anh rồi Lương Mộc Thu mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng nhìn sang Tống Duy trước mặt là cậu lại bắt đầu đau đầu.

Từ khi giấu Tống Duy cậu đã biết sẽ có ngày này, bây giờ là lúc cậu bị thanh lý.

Cậu nhường vào trong một bước nói với Tống Duy: "Có chuyện gì vào nhà rồi nói, đừng đứng ngoài hành lang nữa."

Nói xong cậu mở tủ giày lấy ra một đôi dép lê, là màu vàng nhạt mà Tống Duy thích.

Tống Duy vẫn sầm mặt, xách valy bên chân đi vào.

Không ai trong số hai người muốn nói trước.

Tống Duy ngồi trên sô pha, Lương Mộc Thu vào phòng bếp mở tủ lạnh rồi thò đầu hỏi một câu, "Cậu muốn uống coca hay nước cam, hay là trà?"

Tống Duy bực mình nhìn cậu, nghĩ thầm thứ y cần nhất lúc này là rượu đây này.

Nhưng cân nhắc một hồi y vẫn nói: "Coca."

Lương Mộc Thu cầm hai lon coca lạnh ra, đẩy một lon sang chỗ Tống Duy.

Cậu cũng mở nắp lon uống một ngụm rồi hỏi: "Sao cậu lại đến đây giờ này?"

Tống Duy đá valy bên cạnh một cái: "Tôi lấy được tài liệu lần trước cậu nhờ tôi, vừa lúc đi ngang qua dưới nhà cậu nên mang lên cho cậu luôn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!