Mặc dù đã mấy ngày Sầm Nam không về nhà nhưng phòng ốc lại không có vẻ gì lộn xộn, có lẽ dì giúp việc vừa tới quét dọn, trong bình hoa còn cắm một bó hoa vân môn còn tươi. Lần trước Lương Mộc Thu vào phòng ngủ của Sầm Nam là lần cậu đến dự tiệc của công ty Tống Duy uống say không mở được cửa nhà, được Sầm Nam đưa về phòng ngủ của anh chăm sóc. Cúng chính lần đó cậu bị Sầm Nam đè trên giường hôn, Sầm Nam xin cậu một cơ hội quay lại.
Hôm nay lại vào đây, Lương Mộc Thu ngồi trên thảm cảm thấy có hơi không được tự nhiên. Vì muốn xem phim nên đèn trong phòng được tắt đi, chỉ có màn chiếu tản ra ánh sáng vương chút mông lung.
Họ vẫn xem một bộ phim cũ – Thư tình.
Lương Mộc Thu rất thích ra rạp xem những bộ phim mới ra mắt, đúng hơn là cậu thích tận hưởng cảm giác được ngồi trong phòng tối đắm mình trong những bộ phim hoài cổ thế này.
Sầm Nam bưng một khay đồ ăn nhẹ từ phòng bếp vào, sau đó ngồi xuống cạnh Lương Mộc Thu. Hai người dựa sát nhau, vai kề vai.
Lương Mộc Thu cố gắng tập trung vào bộ phim.
Cậu đã từng xem "Thư tình" trước kia, nhưng đã nhiều năm trôi qua cậu chẳng còn nhớ rõ cốt truyện thế nào, chỉ nhìn gương mặt sáng sủa thanh tú của Takashi Kashiwabara xuất hiện trên màn hình, mặc một bộ đồng phục học sinh tối màu ngồi đọc sách dưới ánh mặt trời.
Với thẩm mỹ của một gay lâu năm, cậu khẽ nhíu mày: "Nam chính của phim thanh xuân vườn trường đúng phải tìm kiểu diễn viên thế này, đẹp trai làm gì cũng đúng."
Sầm Nam hỏi: "Em có thích anh ta không?"
"Không nói rõ được," Lương Mộc Thu suy nghĩ một chút, "Tôi cảm thấy gương mặt khá ưa nhìn, nhưng cũng không biết nữa, tôi khá thích Dung Ngọc Thần và Lâm Tư."
Hai người mà cậu nói, một người là ảnh đế Kim Vũ năm nay, một người là thị đế ba năm liền, đều là diễn viên phái diễn xuất có danh tiếng. Dung Ngọc Thần đẹp kiểu ma mị, còn Lâm Tư thì đi theo con đường trầm ổn.
*ảnh đế: Nam diễn viên chính xuất sắc nhất phim điện ảnh; thị đế: Nam diễn viên xuất sắc nhất phim truyền hình
Sầm Nam không quá để ý đến giới giải trí, suy nghĩ một lát mới nhớ ra hai người này là ai. Anh cười cười, nói, "Thật là đa tình, rõ ràng lúc học đại học em còn thích Chu Sở, anh còn từng thức đêm đi xem buổi diễn của anh ta với em."
Lương Mộc Thu đã sắp quên mất Chu Sở là ai, nửa ngày mới nhớ ra. Đây là nam ca sĩ rất nổi tiếng hồi cậu học đại học, đảm nhận vị trí visual của một nhóm nhạc nam. Dạo đấy cậu chính là nhan cẩu*, ai đẹp thì thích người đấy, còn mua một đống goods của Chu Sở nữa.
*nhan cẩu: mê muội vì vẻ ngoài của người khác
Sầm Nam nhìn cậu dán poster lên tường còn ghen đến mức mặt đen như đít nồi cơ mà.
Nhưng sau đó Chu Sở về ở ẩn, cậu cũng từ từ quên mất người này.
Lương Mộc Thu chỉ cười, khi còn trẻ chính là gặp một người thì yêu một người, hôm nay thích anh này đẹp, ngày mai yêu anh kia phong lưu. Nhưng thời gian dần trôi, chính cậu cũng bước một chân vào giới giải trí, thành ra những điều ấy chẳng còn sức hút như trước.
Cậu nhún vai, "Anh cũng không phải không biết tôi chỉ hào hứng được ba phút thôi."
Cậu sống đến bây giờ, chuyện kiên trì nhất ngoại trừ viết lách cũng chỉ có chuyện yêu Sầm Nam.
Khẽ trề môi nhìn hai người trong phim thầm mến nhau, nhìn người nam viết thư tình cho bên nữ rồi bên nữ lại viết thư tình cho người nam, cậu đột nhiên nói, "Thật ra tôi cảm thấy anh rất giống với nhân vật nam chính kia."
Sầm Nam khó hiểu nhìn sang màn hình: "Giống chỗ nào?"
Lương Mộc Thu nâng ly rượu, cậu đã uống được gần nửa. Vang đỏ không khiến cậu say quá nhanh mà từ từ mới ngấm.
Cậu chầm chậm nói: "Không phải là nói vẻ ngoài, vẻ ngoài của hai người đương nhiên không giống nhau. Nhưng nhìn dáng vẻ ngạo kiều chết cũng không chịu nói thích mà chỉ biết làm bộ thầm mến. Giống y như đúc vậy."
Cậu nghiêng đầu nhìn Sầm Nam, trong bóng tối ánh mắt cậu long lanh như một chú nai con.
Cả hai đều biết cậu đang nói đến chuyện gì.
Lúc trước sau khi cậu và Sầm Nam yêu nhau rồi Sầm Nam mới thẳng thắn nói từ ngày đầu tiên anh chuyển trường đến, nhìn thấy Lương Mộc Thu ngồi bên cửa sổ đã yêu cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Người tỏ tình là Lương Mộc Thu.
Nhưng người rung động trước lại là Sầm Nam.
Khi đó xu hướng tính dục của anh vừa mới rõ ràng, lại vì bố mẹ thay đổi công việc mới chuyển đến Tân Thành. Cứ tưởng sẽ lại sống tiếp những ngày chán như nước lặng, nhưng khi đi đến cửa lớp 12, hơn 50 học sinh mặc đồng phục ngồi đó nhưng chỉ một ánh nhìn anh đã nhìn thấy Lương Mộc Thu ngồi hàng thứ ba bên cửa sổ, khuôn mặt sáng trong như ngọc, mặc áo sơ mi trắng, mái tóc ngắn mềm đen tuyền ngoan ngoãn, ánh mắt lại hoạt bát linh động, cười tươi rói nhìn anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!