Chương 22: Tình chi sở chung

*

Sau khi đi cắm trại về, mấy ngày liền Sầm Nam đều bị công việc ở văn phòng luật sự trói buộc, thời gian tan tầm về nhà hôm nào cũng là nửa đêm. Có hôm anh dứt khoát làm thâu đêm, chỉ ngủ trên ghế sô pha ở văn phòng một lát, có nói chuyện với Lương Mộc Thu hơn phân nửa cũng chỉ là quấy rầy qua điện thoại mà thôi.

Mới đầu Lương Mộc Thu còn thấy cũng được, nhưng mấy ngày liền không gặp Sầm Nam lại trở về cuộc sống ăn đồ ăn ngoài qua ngày, một mình ăn ba bữa cơm khiến cậu thấy có chút không quen.

Thế nên một tuần sau khi Sầm Nam có thể tạm thời thoát thân khỏi vòng pháp luật hỏi cậu có muốn ăn tối cùng nhau không, Lương Mộc Thu suy nghĩ một chút rồi cũng không từ chối.

Nhưng chỗ Sầm Nam vẫn còn chút việc chưa xử lý xong, anh hỏi Lương Mộc Thu: "Có muốn đến công ty anh trước không? Xe anh mới đây gặp chút trục trặc nên không lái được, có lẽ là cần dùng xe của em."

Lương Mộc Thu chỉ trả lời ngắn gọi, "Được thôi."Lúc lái xe hoà vào dòng người tan tầm, Lương Mộc Thu nhớ lại ngày trước cậu đón Sầm Nam đi thi về nhà hình như cũng giống lúc này. Hơn một tháng trước, nếu Sầm Nam dám đưa ra yêu cầu thế này với cậu chắc là sẽ bị một đạp bay ra xa mất.

Suy đi nghĩ lại, cậu cứ cảm thấy mình bị Sầm Nam nước ấm nấu ếch.

Nghĩ thì nghĩ thế chứ tốc độ xe cậu cũng không chậm, 6h15 đã đến dưới văn phòng luật sư chỗ Sầm Nam. Cậu chưa đến đây lần nào, nhưng mới chỉ nói tên Sầm Nam ra đã được lễ tân mời vào.

Công ty luật này chỉ có quy mô trung bình, bây giờ còn lâu mới đến giờ tan tầm của các luật sư nên bên trong hãy còn rất nhiều người. Lương Mộc Thu vừa đi vào đã cảm nhận được ánh mắt từ bốn phương tám hướng phóng đến, cậu nhất thời có chút hối hận, nhất là khi nhìn một vòng mà lại không tìm thấy Sầm Nam đâu.

Nhưng cậu lại thấy một người quen khác – Nhậm Khải Hàm.

Cậu và vị đàn anh Nhậm này cũng nhiều năm không gặp, Nhậm Khải Hàm vốn đang nói chuyện với một thực tập sinh nhìn thấy cậu, đầu tiên là ngẩn người, sau đó vui mừng cười rộ lên.

"Lương Mộc Thu," Anh trực tiếp đi đến nhiệt tình ôm Lương Mộc Thu một cái, "Nhiều năm không gặp."

Anh còn xoa xoa tóc Lương Mộc Thu như năm đó còn ở trường học.

Lương Mộc Thu hơi ngượng, gọi một tiếng "Đàn anh". Nhậm Khải Hàm nghe thế thì thấy được an ủi hẳn ra, dù sao tên chó Sầm Nam kia cũng có bao giờ gọi anh thế đâu.

Anh nhìn Lương Mộc Thu, rất nhanh đã biết được cậu đến tìm ai, cười cười, "Cậu đến tìm Sầm Nam phải không, vậy vào phòng nghỉ ngồi chờ một chút, bây giờ Sầm Nam còn đang bàn chuyện với khách hàng."

Lương Mộc Thu ngoan ngoãn đi theo, cậu ngồi lên sô pha nói với Nhậm Khải Hàm, "Đàn anh có việc gì thì cứ đi làm đi, em ngồi đợi ở đây là được."

"Không sao," Nhậm Khải Hàm pha hai tách trà, "Hôm nay anh không có việc gì, hai chúng ta cũng đã lâu không gặp. Anh vẫn luôn muốn mời cậu ăn một bữa cơm, nhưng tên chó Sầm Nam kia sống chết không cho."

Lương Mộc Thu khó hiểu: "Vì sao?"

Nhậm Khải Hàm sờ sờ mặt, "Chắc là cảm thấy anh quá đẹp trai nên sợ bị so sánh với anh đây mà."

Lương Mộc Thu phốc một tiếng bật cười, chờ Nhậm Khải Hàm nhìn sang thì đã đầu quân cho phe địch, "Anh nói không sai."Chờ Sầm Nam bàn việc với khách hàng xong vào đến phòng nghỉ thì đập vào mắt chính là cảnh Nhậm Khải Hàm ôm vai bá cổ Lương Mộc Thu, dáng vẻ thân thiết như hai anh em, còn đang mở điện thoại ra không biết cho Lương Mộc Thu xem cái gì.

Anh lập tức đen mặt, rất chi là không nể mặt cấp trên, cuộn tập tài liệu lại đập vào tay Nhậm Khải Hàm.

Nhậm Khải Hàm "á" một tiếng, "Sầm Nam, cậu đúng là không có tôn ti gì hết." Đoạn quay đầu tố cáo với Lương Mộc Thu, "Cậu nhìn xem, tên đàn ông bụng dạ hẹp hòi này! Mộc Thu à, tính tình cậu tốt như thế không thể để cậu ta bắt nạt được."

Lúc nói chuyện nghiễm nhiên cảm thấy họ đã là một đôi.

Sầm Nam ra vẻ tự nhiên nhưng Lương Mộc Thu lại không biết nên trả lời thế nào, năm đó hai người yêu nhau ở trường thì không tránh mặt Nhậm Khải Hàm, sau đó chia tay, bây giờ quay lại mà Nhậm Khải Hàm cũng biết.

Không hiểu sao Lương Mộc Thu có chút ngượng ngùng.

Cũng may không có ai chú ý đến chút ngượng ngùng này của cậu, Sầm Nam mặt không đổi sắc trừng Nhậm Khải Hàm một cái, sau đấy lại đổi một vẻ mặt khác nói với Lương Mộc Thu, "Thu Thu đi thôi, chúng ta đi ăn cơm."

Nhậm Khải Hàm vốn định ăn ké một bữa cơm nhưng nhận được ánh mắt sắc như dao cau của Sầm Nam thì chỉ có thể ngậm ngùi bỏ qua, không mù quáng đi theo nữa. Chỉ đưa Lương Mộc Thu đến cạnh thang máy, vỗ vỗ bả vai cậu thân thiết nói, "Sau này thường xuyên đến đây, đàn anh mời cậu ăn cơm."

Lương Mộc Thu cười nói được.

Thật ra cậu vẫn rất có thiện cảm với Nhậm Khải Hàm, hào sảng phóng khoáng, lúc tốt nghiệp cậu cắt đứt liên lạc một là vì khác chuyên ngành, hai là vì nhìn thấy Nhậm Khải Hàm lại khiến cậu khó tránh khỏi nhớ đến Sầm Nam.Đi vào thang máy, Sầm Nam ấn nút xong thì do dự hỏi: "Nhậm Khải Hàm… Anh ta không nói gì với em… chứ?"

Anh cũng không phải là không tin Nhậm Khải Hàm không làm người, anh chỉ không tin cái miệng rộng bô lô ba la của Nhậm Khải Hàm thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!