*
Chờ Sầm Nam đánh răng xong xuôi quay lại thì trong lều đã khôi phục sự yên tĩnh, Lương Mộc Thu rúc trong chăn không nhúc nhích.
Anh không nói gì kích thích Lương Mộc Thu, chỉ nằm xuống nửa giường bên kia rồi nhẹ nhàng ôm lấy cậu, khẽ nói: "Ngủ thôi."
Lương Mộc Thu tức đến nghiến răng nghiến lợi trong chăn, trêu chọc cậu cho đã đời rồi giờ lại bảo cậu đi ngủ.
Rõ ràng trên núi cảnh sắc vô biên, nhưng lại bị Sầm Nam cứng rắn biến thành sắc xuân vô hạn.
Cậu quay qua quay lại, trong đầu là một đống chuyện lộn xộn nên so với vừa nãy còn có tinh thần hơn. Nửa ngày sau mới lấy khuỷu tay đụng Sầm Nam một cái, nghẹn ra một câu: "Cái kia…"
Sầm Nam "Hửm?" một tiếng.
Lương Mộc Thu do dự một chút, giọng nói nhỏ đến mức như tiếng muỗi kêu, "Bình thường tôi… không nhanh đến vậy đâu."
Sầm Nam sửng sốt rồi lập tức cười rộ lên, đến mức lồng ngực cũng rung động, cho dù cố ý không thành tiếng nhưng bả vai cứ rung rung nhìn rõ lắm.
Lương Mộc Thu càng phiền hơn, hung hăng đá anh một cước dưới chăn, "Còn cười nữa thì ném anh ra ngoài đấy!"Một đêm trôi qua.
Tuy rằng tối không được ngủ ngon nhưng Lương Mộc Thu vẫn ngoan cường tỉnh giấc ngắm mặt trời mọc.
Cậu ngồi bên bàn nhỏ trước lều, uống cà phê và bữa sáng do khu cắm trại cung cấp, tóc vẫn còn vểnh lên, trên người quấn một tấm chăn mỏng, nhìn qua chẳng khác nào một bé gà con mới vừa vỡ ra từ vỏ trứng.
Sầm Nam đi lấy hoa quả về ngồi cạnh bàn, bưng cà phê lên uống một ngụm.
Lương Mộc Thu vừa nhìn thấy anh là mặt lại cứ đỏ lên.
Trí nhớ của cậu không đến mức kém cỏi như vậy, chuyện xảy ra nửa đêm qua mới sáng sớm chưa thể quên nổi. Cậu không muốn nhìn Sầm Nam nhưng tầm mắt lại không khống chế được mà cứ dính vào môi anh, đôi môi khẽ nhấp một ngụm cà phê, màu sắc nhàn nhạt mà hình dáng lại đầy duyên dáng.
Trong đầu cậu lại hiện lên một loạt cảnh không thể phát sóng.
Sầm Nam biết rõ Lương Mộc Thu đang nghĩ đến cái gì nhưng vẫn cố ý cười với cậu, "Sao thế, trên mặt anh có gì ư?"
Lương Mộc Thu bèn quay phắt đầu lại.
Cậu cắn một miếng bánh mì nướng, gió lạnh ban mai thổi phớt qua gò má khiến cho đầu óc đang nóng bừng của cậu được thư thả đôi phần. Trong lều trại bây giờ đều là người dậy sớm ngắm mặt trời mọc, đi tới đi lui nói chuyện phiếm.
Đương nhiên cậu biết chuyện đêm qua hoàn toàn là anh tình tôi nguyện, hoặc là nói Sầm Nam tự mình tình nguyện, nhưng cậu lại không dám nhìn thẳng vào Sầm Nam, vừa nhìn thấy dáng vẻ như cười như không của Sầm Nam là vành tai cậu lại nóng lên.
Cậu sầu não nghĩ, 7 năm qua sống thanh tịnh như vậy quả thật không ổn, chút thủ đoạn cỏn con thế đã khiến cậu loạn như vỡ trận rồi.
Nhưng nghĩ thì nghĩ thế, cậu vẫn không nhìn Sầm Nam lấy một cái.
Sầm Nam bất đắc dĩ cười một tiếng, anh khuấy cà phê rồi hỏi: "Em thẹn thùng gì chứ, anh cũng có bắt em phải chịu trách nhiệm hay đòi trả nợ đâu."
Lương Mộc Thu bị mắc câu ngay lập tức, quay đầu lại ngay: "Trả nợ gì chứ? Tôi cũng làm gì ép buộc anh, là anh…chứ…"
Cậu không nói được nữa, đôi mắt đen láy lúng liếng nhìn đi chỗ khác.
Sầm Nam gật đầu khẳng định: "Đúng, là anh tình nguyện, vậy nên em không cần nghĩ gì cả, anh đã nói rồi, em có thể làm bất cứ thứ gì với anh."
Anh cười dịu dàng, "Muốn nhiều hơn cũng được, anh lúc nào cũng sẵn sàng nhận lệnh."
Thiếu chút nữa Lương Mộc Thu đã đánh đổ cà phê lên người, cậu rút tay ra khỏi tay Sầm Nam, vùi mặt vào cốc cà phê.
Mấy giây sau cậu mới lí nhí nói: "Không biết xấu hổ."
Sầm Nam đầy vẻ thoả mãn: "Em nói đúng."Trong lúc hai người đang nói chuyện, mặt trời đã từ từ nhô lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!