Nếu muốn đi cắm trại thì phải sắp xếp ổn thoả cho Mao Đậu bảo bối của hai người đã.
Về chuyện này thì Lương Mộc Thu có kinh nghiệm, trước khi lái xe đến khu cắm trại, cậu bảo Sầm Nam đi đường vòng đến bệnh viện thú y mình quen.
Hôm nay trong bệnh viện ít người, sảnh lớn sáng sủa vắng vẻ, cô gái ở quầy lễ tân và các bác sĩ y tá cùng nhau tụ tập xem phim truyền hình, bị đoạn phim cẩu huyết chọc cho ngả người ra bày tỏ: "Biên kịch bây giờ khi viết kịch bản có thể nào mang theo chút IQ không vậy ha ha ha ha."
Biên kịch Lương cảm thấy đầu gối của mình tự nhiên bị trúng đạn.
Cậu ôm Mao Đậu đến, cười tủm tỉm nói: "Bác sĩ Tiêu, Mao Đậu nhà tôi lại phiền mọi người chăm sóc hai ngày nhé."
Mao Đậu cũng quen thuộc nơi này, ngoan ngoãn nằm sấp trong ngực Lương Mộc Thu, không giận dỗi cũng không náo loạn, đôi mắt đen tròn ướt át.
Bác sĩ Tiêu ngẩng đầu nhìn thấy Lương Mộc Thu thì có chút kinh hỷ, đã một thời gian rồi anh không gặp Lương Mộc Thu, lần gần nhất vẫn là dạo trước Lương Mộc Thu đưa Mao Đậu đến "dưỡng nhan".
Tốt xấu gì cũng là đối tượng anh thầm mến, một ngày không gặp như cách ba thu, làm tròn lên cũng đã một thế kỷ anh chưa được gặp Lương Mộc Thu rồi.
Nhưng anh vừa mới nở nụ cười, còn chưa kịp nói chuyện thì đã phát hiện bên cạnh Lương Mộc Thu có một người đàn ông xa lạ, dáng vẻ anh tuấn cao lớn, là kiểu người hoàn toàn khác biệt với Lương Mộc Thu, khí chất lạnh lùng, nhưng ánh mắt nhìn Lương Mộc Thu lại rất dịu dàng.
Người nọ vươn tay về phía Mao Đậu, bé Corgi mông tròn cũng nhảy từ ngực Lương Mộc Thu qua.
Ánh mắt bác sĩ Tiêu lập tức thay đổi, tràn ngập cảnh giác nhìn người đàn ông xa lạ này.
Mà người đàn ông cũng vừa hay liếc nhìn anh một cái, ánh mắt vừa rời khỏi Lương Mộc Thu đã trở nên lạnh nhạt, quét qua người anh một cái rồi không có hứng thú chuyển tầm nhìn.
Lương Mộc Thu hoàn toàn không ý thức được trong lòng bác sĩ Tiêu nổi gió, vừa viết vào giấy theo lệ cũ vừa nói chuyện phiếm với em gái quầy lễ tân.
Em gái lễ tân nghe được Lương Mộc Thu muốn đi cắm trại, hâm mộ oa một tiếng. Cô nàng nâng cằm, nhìn Sầm Nam bên cạnh Lương Mộc Thu một cái, cười nói: "Anh đi với anh chàng đẹp trai này ạ?"
Lương Mộc Thu nhìn Sầm Nam: "Ừm, đi hai ngày, rất nhanh sẽ đến đón Mao Đậu."
Sầm Nam nghe đến đây, lộ ra nụ cười đầu tiên từ khi vào bệnh viện thú y.
Thủ tục hoàn thành rất nhanh, Lương Mộc Thu giao Mao Đậu vào vòng tay y tá, sờ sờ đầu Mao Đậu: "Ngoan, qua hai ngày nữa baba sẽ đến đón con."
Mao Đậu liếm liếm lòng bàn tay cậu, lại gâu một tiếng với Sầm Nam.
Sầm Nam cũng xoa lưng Mao Đậu: "Hai bố đi nghỉ mát đây, bai bai."
Cực kỳ vô lương tâm, hoàn toàn không có chút lưu luyến gì với con trai, ngược lại có cảm giác giống như bố mẹ cuối cùng cũng quẳng được con mình vào trường học như trút đi gánh nặng.
Lương Mộc Thu lườm anh một cái, nhưng khi Sầm Nam ôm vai cậu thì lại không cự tuyệt, hai người cùng nhau rời khỏi bệnh viện.
Mà ở sau họ, bác sĩ Tiêu đang tan nát cõi lòng.
Tai anh không điếc, rõ ràng nghe thấy Sầm Nam nói "Hai bố".
Y tá và lễ tân đều đồng tình nhìn anh, vỗ vỗ vai anh nói: "Trên đời này nơi nào mà chẳng có hoa thơm. Huống hồ… người ta nhìn xứng đôi thật luôn ấy."
Bác sĩ Tiêu càng thêm bi phẫn.
Anh cũng biết, cần mấy cô ấy nói chắc!Ra khỏi bệnh viện, Sầm Nam một đường lái xe đi ra ngoại ô. Anh mua không ít đồ ăn vặt trên xe, còn chưa tới khu cắm trại Lương Mộc Thu đã cặm cụi gặm khoai tây chiên.
Sầm Nam dặn dò: "Ăn ít một chút, anh mang theo không ít nguyên liệu nấu ăn, buổi tối nướng thịt với nấu lẩu cho em."
Nghe qua đã thấy hấp dẫn rồi.
Lương Mộc Thu cân nhắc mãi, cuối cùng quyết định không ăn gói thứ hai.
Họ đến nơi lúc 4h, khu cắm trại được chia làm 7 khu vực, họ đang ở khu số 6 ở gần hồ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!