Chương 2: Độc thân

Bữa tiệc kết thúc lúc hơn 2h sáng.

Trước đó chú rể đã nắm tay mọi người kể lại câu chuyện ngọt ngào của anh ta và vợ, bị mọi người cùng nhét vào gầm bàn đang tỏ ra không vui.

Đến lúc tan cuộc, Lương Mộc Thu là người tỉnh táo nhất ở đó, không thể không gánh vác trách nhiệm giải quyết hậu quả, hết tìm lái xe thuê lại đến gọi taxi đưa đám người say khướt này từng người một lên xe.

Nhưng đến phiên cậu lại giống như đột nhiên không còn taxi nào, đợi gần nửa tiếng mà cũng không có ai nhận đơn.

Rạng sáng tháng tư, gió vẫn có chút lạnh. Hôm nay cậu ăn mặc có phần mỏng manh, đứng trong gió không khỏi run rẩy.

Đang lúc cậu cáu kỉnh cân nhắc có nên tìm một khách sạn nào đó ở gần đây không thì một chiếc Maserati màu đen dừng lại trước mặt.

Dưới ánh mắt khó hiểu của cậu, cửa sổ xe hạ xuống, để lộ gương mặt hai tiếng trước cậu mới gặp qua.

Sầm Nam.

Người yêu cũ đẹp trai khốn nạn của cậu đang ngồi trên ghế lái, hỏi: "Em không bắt được xe à?"

Lương Mộc Thu nghĩ thầm đúng là hỏi câu vô nghĩa, chẳng lẽ nhìn cậu giống người đứng ven đường ngắm sao ngẫm chuyện đời lắm chắc?

Cậu thấy Sầm Nam không vừa mắt, thành thử cũng chả muốn trả lời, chỉ gật đầu cho xong.

Sầm Nam cũng không để trong lòng, lại hỏi: "Em ở đâu, anh đưa em về?"

Lương Mộc Thu ngây ngẩn cả người.

Cậu nhìn Sầm Nam một chút: "Không phải mới rồi anh cũng uống rượu à, lái xe sau khi uống rượu là phạm pháp, tôi sẽ không bị lừa đâu."

"Anh không uống rượu, hôm nay đến đó cũng không phải để thâu đêm." Sầm Nam nói, "Ông chủ quán bar kia là bạn anh, vừa nãy anh đến tìm anh ta có chút việc."

Thật ra Lương Mộc Thu không muốn lên xe cho lắm.

Uống rượu rồi lên xe bạn trai cũ, nghe thế nào cũng thấy rất giống một cuốn tiểu thuyết máu chó, tiếp theo chẳng phải là say rượu loạn tính à?

Cậu nói, "Thôi bỏ đi, tôi sẽ đợi taxi, anh không cần để ý tôi đâu."

Sầm Nam lại nghiêng đầu nhìn cậu: "Thế nào, em còn sợ anh sẽ làm gì em ư?"

Lương Mộc Thu bị nói trúng tim đen, có hơi xấu hổ.

Sầm Nam cũng không ngại, ngược lại còn nói: "Anh hứa chỉ đưa em về nhà thôi, dù chúng ta chia tay rồi nhưng tốt xấu gì cũng xem như là bạn học cũ. Ở đây bắt taxi khó lắm, em lại uống nhiều, ở ngoài không an toàn đâu, lên xe đi."

Anh nói đến là tự nhiên phóng khoáng, đến mức có vẻ là Lương Mộc Thu nghĩ quá nhiều mà thôi.

Lương Mộc Thu cắn môi.

Cậu thật sự không thích khách sạn cho lắm.

Vừa hay đúng lúc có một trận gió lạnh thổi đến, cậu hơi run lên. Suy nghĩ một chút, vẫn là khuất phục.

"Cảm ơn." Cậu mở cửa xe ngồi vào, "Đưa tôi về Ngự Hà Hoa Uyển là được."Sau khi lên xe, Lương Mộc Thu vẫn có hơi xấu hổ, dứt khoát giả vờ ngủ ở chỗ ngồi. Dù sao cậu uống say, không lên cơn say đã là ổn lắm rồi.

Có lẽ Sầm Nam cũng không có gì muốn nói với cậu, vẫn luôn yên lặng lái xe.

Nhưng hơn mười phút sau, điện thoại cậu để trong túi chợt rung lên, liên tiếp reo lên vài tiếng.

Lương Mộc Thu mở ra xem, phát hiện là wechat của bạn thân cậu – Tống Duy.

[Ngủ chưa đó?]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!