Người nọ thừa nhận mình là lưu manh đến là nhanh, mà nụ hôn này cũng không được tính là hôn thật, chỉ là chạm môi lên má đối phương thôi.
Vẻ mặt Lương Mộc Thu tràn đầy kinh ngạc, muốn nổi giận cũng không được, chỉ đành nhận lấy phần thiệt thòi này.
Trừng mắt nhìn Sầm Nam một cái, lên xe rồi vẫn thấy không thoải mái, lại hậm hực "hừ" thêm cái nữa.
Sầm Nam lại cảm thấy rất thú vị, bị người ta hừ vẫn thấy vui.
Lúc hai người mới ở bên nhau, Lương Mộc Thu mới đâu mười tám mười chín tuổi, da mặt vừa mỏng vừa ngoan. Những lúc bị anh hôn ở bên ngoài đều bày ra dáng vẻ này.
Đoạn đường đi từ ga tàu ra ngoài trước nay đều rất tắc, bây giờ là ban đêm, lại cộng thêm một trận mưa vừa trút xuống nên tình hình so với ban sáng còn đông hơn, hàng xe cứ liên tiếp nhau thành hàng chậm chạp nhích từng chút một.
Ngồi trên xe có hơi nhàm chán, Lương Mộc Thu tắt nhạc của Sầm Nam đi, đổi sang một kênh khác đang diễn tướng thanh*, nghe một hồi cũng thấy vui vui, chả mấy đã quên đi mới nãy mình bị người ta "giở trò".
*tướng thanh: một hình thức diễn hài tấu nói của Trung Quốc, nếu các bạn theo dõi Quách Kỳ Lân sẽ biết anh là một diễn viên xuất thân từ nghệ thuật tướng thanh.
Sầm Nam đặt một tay lên vô lăng, nghe thấy Lương Mộc Thu cười thành tiếng thì nghiêng người sang nhìn cậu.
Bởi vì trên núi tương đối lạnh, Lương Mộc Thu mặc một chiếc áo sơ mi cổ bẻ màu lam, tay áo dài, nhưng lúc cậu giơ tay lên, tay áo bị kéo để lộ một đoạn dây màu đỏ màu sắc tươi tắn bao lấy cổ tay xinh đẹp.
Trong lòng khẽ động, anh nhớ mình cũng từng tặng cho Lương Mộc Thu một chuỗi vòng tay Nam Hồng.
Lúc đó tặng là có ý đồ khác, cho nên hôm nay nhìn thấy món trang sức tương tự xuất hiện trên người Lương Mộc Thu, anh không tự chủ được mà cảnh giác hơn vài phần.Về đến Ngự Hà Hoa Uyển, Lương Mộc Thu muốn đi đón Mao Đậu đầu tiên.
Mấy ngày không được gặp bố ruột, Mao Đậu điên cuồng nhảy từ ổ chó của mình ra nghênh đón cậu, trên miệng còn ngậm thứ gì đó khẽ đặt trước mặt Lương Mộc Thu như đang lấy lòng.
Lương Mộc Thu nhìn kỹ, này không phải là huy chương đợt Sầm Nam thi chạy marathon à, thế mà chẳng được trưng bày cất giữ xứng đáng, bị Mao Đậu mang vào trong tổ làm đồ chơi.
Cậu vừa xoa đầu Mao Đậu vừa ngẩng đầu nhìn Sầm Nam.
Ngược lại Sầm Nam rất bình tĩnh: "Nó thích nên cho nó chơi."
Mao Đậu thấy Lương Mộc Thu không nhận lấy món đồ chơi này, lại vui vẻ tự mình ngậm lên chạy ra chỗ khác chơi.
Bây giờ nó đã rất quen thuộc với nhà Sầm Nam, hẳn cũng đã xem nơi này thành địa bàn của mình, nhảy lên sô pha kéo ra một cái đệm nhỏ màu cam, thoái mái ngồi lên trên đó.
Lương Mộc Thu nhìn thấy thì chẳng biết nói gì, rất có cảm giác đứa con một tay mình nuôi lớn bây giờ lại thân thiết với chồng cũ của mình.
Mà người "chồng cũ" này lại không hề nhận ra, đi vào bếp rửa tay, xong rồi ra hỏi cậu có muốn ăn khuya không.
"Anh làm cháo tôm, còn có vịt quay mới mua về, rau xào và chân giò." Sầm Nam ôn hoà nhìn cậu, "Không thì ăn xong hẵng về."
Anh vào bếp hâm nóng lại cháo tôm, Lương Mộc Thu đứng bên cạnh phòng bếp, hơi nóng và mùi thơm lan ra trong không khí, khiến cho ý chí của cậu lại lần nữa lung lay sắp đổ.
Vốn dĩ hôm nay ăn tối sớm, bây giờ cũng đã tiêu hoá hết rồi.
Lương Mộc Thu suy nghĩ ba giây, lựa chọn học con trai mình đầu quân cho địch: "Ăn."Sầm Nam liền vào bếp chuẩn bị bữa khuya.
Lương Mộc Thu ngồi chờ một chỗ, rất có dáng làm khách, hoàn toàn không có ý định ra tay hỗ trợ.
Số lần cậu tới nhà Sầm Nam thật ra không nhiều lắm, ngoại trừ một lần ăn cơm thì chính là lần cậu say rượu được Sầm Nam đưa về rồi hôn nhau trên giường, thành ra chưa kịp nhìn kỹ căn hộ này cho lắm.
Nhưng bây giờ cậu đang ngồi trên ghế sô pha, trong đầu nhớ lại đêm say rượu.
Sầm Nam đè chặt cổ tay cậu, từ trên cao nhìn xuống cậu, rõ ràng Sầm Nam mới là người chiếm hết ưu thế, nhưng ánh mắt nhìn cậu lại giống như loài dã thú thất bại bị bức đến đường cùng.
Lương Mộc Thu chợt hắng giọng khù khụ một cái, không hiểu sao cảm thấy hơi nóng, vừa quay đầu đã đối diện với ánh mắt thuần khiết vô tội của Mao Đậu càng thêm khô nóng trong người.
Cậu lại ngồi xuống sô pha, dựa vào đệm nghịch điện thoại, nhưng cứ cảm thấy đằng sau như có gì đó cộm cộm, cậu đưa tay sờ một cái thì lấy ra một cái hộp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!