Lúc Lương Mộc Thu về đến khách sạn, bạn cùng phòng tạm thời của cậu đã ngồi trên giường, đeo một cặp kính gọng đen, vừa xem sổ tay bản thảo đã ghi chép được hôm nay vừa lách cách gõ bàn phím. Điều này khiến Lương Mộc Thu cảm thấy thân thiết hơn hẳn.
Cậu khẽ khàng đi rửa mặt, sau khi đi ra vừa lau tóc vừa ngồi trên giường mình. Nhìn sang thì thấy trên trăng Hồng Triều đặt một cuốn sách tên là "Mộng Tỉnh Lục", tác giả là Yến Vô Hà, cậu không khỏi nhìn thêm vài lần.
Hồng Triều vừa hay đặt sổ tay sang một bên, nhìn thấy ánh mắt cậu thì cười hỏi: "Cậu đã từng đọc cuốn sách này chưa?"
Lương Mộc Thu gật đầu, nói: "Tác giả cuốn này là đàn anh của tôi."
Hồng Triều lại không nghĩ ra tầng quan hệ này, có thể khiến Lương Mộc Thu đặc biệt nhắc đến, hẳn không phải chỉ là quan hệ xã giao đơn giản trong trường.
Quả nhiên, câu tiếp theo của Lương Mộc Thu là, "Khi đó chúng tôi ở trong cùng một câu lạc bộ, đàn anh rất giỏi. Lúc đó anh ấy viết vài cuốn sách đều được đem đi xuất bản, còn tặng chúng tôi mấy cuốn có chữ ký, bảo chúng tôi cất giữ cẩn thận, nói không chừng sau này còn được đánh giá cao. Mọi người cuối tuần đi tụ tập, anh ấy và một đàn anh khác uống rượu say còn bắt người ta cõng về."
Cậu nói đến đây, mỉm cười khẽ như đang nhớ lại quãng thời gian vô tư hồi còn đại học ấy.
Cậu nói, "Sau này ra ngoài làm việc mới phát hiện ra, ở trường học thật tốt biết bao, bạn bè cũng thoải mái với nhau."
Mà khi đi làm, tuy rằng cũng có lúc vui vẻ, nhưng phần nhiều lại là tranh đấu ngầm, lòng người khó đoán.
Hồng Triều nghe thế thì cũng cười, đồng tình với mấy lời này.
Anh lớn hơn Lương Mộc Thu mấy tuổi, cách thời đại học cũng xa hơn, nghe cậu nói thế thì cũng hồi nhớ về thời đại học của mình, "Tôi học đại học ở Trường Đại học Sân khấu Tân Thành. Ở trường tôi có một câu lạc bộ kịch nói, tôi với bạn gái quen nhau cũng nhờ câu lạc bộ ấy. Cô ấy diễn Ofelia, tôi ngồi dưới đài xem, cảm thấy cô ấy thật là đẹp, nghĩ nếu cô ấy là bạn gái mình thì tốt rồi.
Kết quả cô ấy thật sự trở thành bạn gái mình."
Lương Mộc Thu có chút kinh ngạc.
Hôm nay tiếp xúc với Hồng Triều, cậu cảm thấy người này ăn nói khôn khéo, tâm tư linh hoạt lá mặt lá trái, cũng chẳng phải gì không tốt nhưng cũng khiến người ta khó lòng tâm sự thân thiết. Nhưng Hồng Triều nói những lời này, dáng vẻ ôn hoà cười nhạt lại làm phai nhạt đi vài phần.
Nghe chuyện xưa là bệnh nghề nghiệp của một biên kịch, Lương Mộc Thu tựa vào đầu giường, theo bản năng hỏi: "Vậy sau này thì sao?"
Hồng Triều cũng không giấu diếm, "Không có sau này, chia tay rồi. Cô ấy là mối tình đầu của tôi, khi tôi thích cô ấy vẫn là hai bàn tay trắng. Gia cảnh nhà cô ấy tốt hơn tôi nhiều, cha mẹ không đồng ý, tôi cũng đấu tranh, nhưng đến cùng vẫn không được, chỉ khiến cô ấy chịu khổ với mình. Nên cuối cùng chỉ có thể chia tay."
Lương Mộc Thu nhất thời không biết nói gì, đây đúng là một câu chuyện bình thường không có gì lạ, trên thế giới mỗi giây mỗi phút đều có thể xảy ra, viết vào kịch bản cũng bị chê là nhàm chán, nhưng đối với người tỏng cuộc mà nói, chuyện này lại khó lòng lãng quên.
Cậu không biết an ủi người khác thế nào, chỉ có thể nói, "Đây có thể coi như duyên phận chưa đến đi."
Hồng Triều nghe vậy thì cười, ánh mắt dừng trên bản thảo mới viết được nửa, anh đang viết một câu chuyện về đôi tình nhân chia tay, cho nên mới không tự chủ mà nhớ lại chuyện xưa.
Anh và biên kịch Tiểu Lương này cũng không tính là quen thuộc, nhưng đôi khi chính vì xa lạ mà mới dễ dàng mở miệng.
Anh hạ giọng nói: "Đúng là duyên phận không đủ. Thật ra sau này tôi đã đi tìm cô ấy, tuy rằng khi đó tôi chưa phải là đã thành công, nhưng cũng coi như không phải lo chuyện cơm áo gạo tiền nữa. Nhưng khi đi tìm cô ấy, phát hiện ra cô ấy đã kết hôn rồi. Chồng cô ấy đối xử rất tốt, cô ấy tiếp tục là một diễn viên kịch nói, sống rất hạnh phúc. Lúc đó tôi đã nghĩ, cô ấy sống tốt như vậy, tôi không đến gặp thì tốt hơn.
Lúc chia tay là tôi nói với cô ấy không cần đợi tôi, bây giờ như thế cũng rất tốt."
Lương Mộc Thu cẩn thận nhìn Hồng Triều, dáng vẻ đoan chính dễ gần, ban ngày luôn nhiệt tình hăng hái khiến người ta không nhìn ra được tính cách chân thật, hiện tại lại thản nhiên nói ra những chuyện ấy, ngược lại có thể nhìn ra được chút tâm tình của anh.
Lương Mộc Thu nhớ rõ lúc nói chuyện phiếm hôm nay, Hồng Triều tự giới thiệu mình đang độc thân, đến giờ vẫn chưa lập gia đình.
Cậu không nhịn được nói: "Nhưng có lẽ nếu năm đó anh nói cô ấy chờ mình, cô ấy hẳn cũng sẽ chờ anh."
Hồng Triều nhún vai, xoá đi một dòng chữ trên bàn phím, "Có lẽ vậy, nhưng cần gì phải thế, vì sao lại phải làm chậm trễ người ta chứ? Nếu người khác cũng có thể cho cô ấy hạnh phúc, sao cô ấy phải đợi chờ tôi mãi? Huống hồ bây giờ tôi cũng rất tốt."
Anh nói thoải mái tự nhiên, Lương Mộc Thu suy nghĩ kỹ, cảm thấy hình như cũng có đạo lý.
Cậu lấy sổ tay ra, tiếp tục ghi chép tư liệu. Trong phòng ngủ, nhất thời chỉ còn nghe được tiếng gõ bàn phím.
Nhưng cậu viết một hồi, điện thoại bên cạnh lại khẽ rung một chút, là Sầm Nam nhắn tin chúc cậu ngủ ngon.
Cậu cúi đầu nhìn tên Sầm Nam, nghĩ thầm nếu như cậu có thể tiêu sái như mối tình đầu của Hồng Triều thì tốt biết bao, ít ra cũng nên có bảy tám người yêu, có lẽ sẽ có một người thích hợp, sẽ chung giường chung gối với cậu, cứ thế đến bạc đầu.Nghỉ ngơi cả đêm, hôm sau ăn sáng xong, hành trình đã được sắp xếp đâu vào đó. Nhân viên dẫn họ dọc theo lộ trình đã có, đầu tiên đến một bảo tàng nhỏ của địa phương, buổi chiều ngồi bè trúc, chậm rãi ngắm cảnh sắc ven bờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!