Bữa tối được ăn ở nhà hàng riêng mà Lương Mộc Thu thích.
Nhà hàng này theo chế độ hội viên, phải đặt bàn trước. Hoa xuân trong đình viện dưới màn đêm rực rỡ, đèn đài phun nước cũng quyến rũ dịu dàng, Lương Mộc Thu ngồi bên cửa sổ, nhìn từng quả non trên cây, rồi lại cảm thấy có chỗ nào không đúng.
Cậu thực sự thích nhà hàng này.
Nhưng tại sao Sầm Nam mới về nước không lâu lại biết được, hơn nữa còn gãi đúng chỗ ngứa mà đưa cậu đến đây?
Cậu gắp một miếng nấm khô, ánh mắt nghi ngờ quét khắp người Sầm Nam, giống như muốn chọc ra vài lỗ thủng trên khuôn mặt điển trai ấy.
"Sao anh lại tìm được nhà hàng này?" Lương Mộc Thu hỏi, "Tôi còn tưởng bây giờ anh không mấy quen thuộc với Bến Thành chứ."
Sầm Nam tự nhiên bình tĩnh trả lời: "Nhậm Khải Hàm đề cử, anh cũng đăng ký hội viên."
Nhưng Lương Mộc Thu vẫn thấy có gì đó sai sai.
Từ khoảnh khắc Sầm Nam xuất hiện ở nhà cậu, cậu đã nghi ngờ Sầm Nam có mưu mô từ trước, quả thực phải nói là trăm phương ngàn kế.
Nhưng cậu lại không có chứng cứ, chỉ có thể nghẹn một bụng ăn cơm.
Cũng may món ăn hôm nay rất hợp khẩu vị của cậu. Nhà hàng mới cập nhật thực đơn cho mùa xuân, nhất là mấy món tráng miệng, khiến cậu vui sướng cả thể xác lẫn tinh thần.
Với mấy món tráng miệng này, Sầm Nam chỉ thường thường, nhưng ánh mắt nhìn Lương Mộc Thu lại tràn đầy tình cảm.
Năm đó ở trường trung học, anh thường xuyên đi mua bánh ngọt, bánh hạt dẻ, bánh gạo nếp, bánh dâu tây ngàn tầng mới ra,… cho Lương Mộc Thu; mua xong còn phải canh chừng tiết tự học buổi tối giúp cậu, theo dõi giáo viên có thể xuất hiện ngoài cửa sổ bất cứ lúc nào.
Học sinh trong lớp có người làm bài tập về nhà, có người trộm nghịch điện thoại, cũng có người truyền giấy cho nhau.
Chỉ có anh vừa làm bài tập toán giúp cậu, vừa nghiêng đầu nhìn Lương Mộc Thu trốn sau quyển sách ăn vụng bánh ngọt, giống như một bé hamster tích trữ lương thực, trên môi còn dính chút vụn bánh, lại bị đầu lưỡi liếm một cái lau sạch.
Dáng vẻ vừa vô tội vừa ngây thơ lại tràn đầy cám dỗ.
Khiến cho trong đầu Sầm Nam mười tám tuổi năm đó tràn ngập phế liệu màu vàng*.
*chuyện đồi truỵ
Phương trình toán học dưới bút không thể viết xong, hoá thành tên Lương Mộc Thu ngập tràn trên giấy.
Đây là người trong lòng của anh.
Sầm Nam nhìn chăm chú Lương Mộc Thu ngồi đối diện, trong lòng khẽ thở dài, thay đổi tư thế, ánh mắt thậm chí còn có chút u sầu.
Cũng không biết phải mất bao lâu nữa anh mới có thể ôm Lương Mộc Thu vào trong ngực.
Có lẽ ánh mắt anh quá rõ ràng.
Lương Mộc Thu ngẩng đầu lên khỏi miếng bánh ngọt, thìa vẫn còn đặt bên môi, hỏi: "Sao vậy? Trên mặt tôi dính gì à?"
Sầm Nam lắc đầu, nở nụ cười, rất có khí chất nhã nhặn bại hoại: "Không có gì, chỉ là muốn ngắm em thôi."Ăn cơm tối xong, Sầm Nam lái xe dẫn Lương Mộc Thu đi xem phim.
Vốn dĩ Lương Mộc Thu tưởng là xem ở rạp chiếu phim gần đó, nhưng xe của Sầm Nam lại lao vút qua, càng đi càng xa.
Cậu hỏi: "Chúng ta đi đâu vậy?"
Sầm Nam lại nói: "Em đến rồi sẽ biết."
Lương Mộc Thu cũng không hỏi gì thêm.
Sau khi đến nơi, cậu mới phát hiện Sầm Nam dẫn cậu đến rạp chiếu phim xe hơi ngoài trời, bây giờ là 8 rưỡi, trong bãi đỗ xe đã có không ít xe đến.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!