Chương 12: Mối tình đầu

Về đến nhà, thang máy lên đến tầng 11, Lương Mộc Thu không cho Sầm Nam vào cửa.

Cậu ôm bó hồng kia đứng trước nhà, mặt mày tinh xảo, nhất thời khiến người ta chẳng phân biệt được hoa hay người mới đẹp hơn.

Đã vậy còn là kiểu có gai nữa.

Lương Mộc Thu nói: "Đừng đi theo tôi, về nhà anh đi. Chúng ta ăn sáng cũng đã ăn xong rồi, hoa tôi cũng nhận rồi, bây giờ tôi thấy anh rất phiền, không muốn nhìn thấy anh."

Mà Sầm Nam ngược lại cũng không trông mong mình được cho vào cửa.

Anh biết đối với Lương Mộc Thu mà nói, bản thân mình chẳng tính là gì cả, tới tới lui lui cũng chỉ ngần ấy chiêu. Nhưng anh lại không có bất kỳ buồn chán nào, ngược lại còn rất vui vẻ.

Người đàn ông rõ ràng cao hơn Lương Mộc Thu, giờ phút này lại cố ý khom lưng kề sát vào cậu, đôi mắt đen trầm nhìn chăm chú Lương Mộc Thu hỏi: "Vậy buổi tối tôi có thể đến không?"

Lương Mộc Thu bị nhìn đến mất tự nhiên, nói: "Anh đến làm gì, nếu muốn gặp Mao Đậu thì tôi có thể cho anh gặp."

Sầm Nam thẳng thắn: "Đến gặp em."

Lương Mộc Thu giật mình.

Cậu không nói được cũng không nói không được, chỉ dùng tay nắm cửa đẩy Sầm Nam ra ngoài.

"Nói sau đi, xem tâm trạng của tôi."Lương Mộc Thu vào nhà, khoá cửa, phút chốc trong nhà lại khôi phục sự yên tĩnh.

Cậu lấy trong phòng chứa đồ ra một bình hoa lớn, cắm hoa hồng vào đó rồi đặt trên một cái bàn nhỏ ngoài ban công. Dưới ánh mặt trời, loài hoa này càng có vẻ chói mắt.

Cậu đuổi Sầm Nam về ngủ, nhưng chính mình lại không ngủ bù, sau khi làm bữa sáng cho Mao Đậu xong thì cậu lại tiếp tục viết kịch bản.

Đến tối công việc của cậu vẫn chưa xong, cũng không để ý đến Sầm Nam.

Hôm sau, 2h chiều, cậu thay quần áo đến gặp hai người biên kịch khác cùng hợp tác trong dự án sắp tới.

Ba người tìm một gian phòng riêng của quán cà phê, tiếp tục điều chỉnh từng tập phim.

Hai biên kịch này là 2 đàn em của cậu, 1 nam 1 nữ, đều còn rất trẻ, vừa mới tốt nghiệp đại học không lâu. Nam là Chúc Thao, nữ là Hoàng Nhã Quỳnh, đều là do thầy cậu khi trước giới thiệu cho nhau, từng gặp cậu vài lần trước đó.

Bởi vì có thêm tầng quan hệ này, tuy rằng dự án lần này do cậu phụ trách chính, nhưng hai người trẻ tuổi này cũng không khép nép quá nhiều, có suy nghĩ gì cũng líu ríu nói với cậu, còn cọ cọ bảo cậu gọi ít bánh ngọt.

Lương Mộc Thu cũng dễ tính đồng ý, còn chê cười họ: "Uống ít cà phê thôi, chờ mấy đứa làm thêm vài năm, đến lúc đó cà phê cũng vô dụng."

Hoàng Nhã Quỳnh sợ hãi sờ sờ da mặt mình: "Hết cách rồi, không uống lúc nào em cũng thấy mệt mỏi hết á, từ lúc em bắt đầu làm nghề này, kem mắt có đắt tiền đến mấy cũng vô dụng hết trơn."

Nghĩ đến đây, cô không khỏi hâm mộ nhìn Lương Mộc Thu một cái, Lương Mộc Thu không hề trang điểm, để mặt mộc, tuỳ tiện mặc một cái áo thun, thế mà da lại đẹp đến phát hờn, môi hồng răng trắng, chẳng kém những minh tinh kia tí nào.

Thật sự là không so sánh không có đau thương mà.

Cô không khỏi hỏi Lương Mộc Thu: "Đàn anh, bình thường anh chăm sóc da thế nào vậy? Dạy em với, em cảm giác như mình già đi hẳn mười tuổi rồi."

Lương Mộc Thu uống một ngụm cà phê, đầu cũng không ngẩng lên, tặng cô nàng bốn chữ: "Do gen cả thôi. Mẹ anh vốn trẻ, anh được di truyền."

Hoàng Nhã Quỳnh nghẹn đến mức không còn gì để nói, thở dài cúi đầu, tiếp tục nghiên cứu kịch bản.Ba người họ cứ vậy bận rộn đến tối mới làm xong 15 tập đầu, dựa vào sô pha nghỉ ngơi một lát, tách cà phê cũng đã thấy đáy, rồi lại tiếp tục vùi đầu vào làm.

Lần này đám Lương Mộc Thu làm một bộ phim tình cảm hài hước, nữ chính độc thân đến năm 30 mới gặp được mối tình đầu của mình, sau đó rơi vào tình yêu cuồng nhiệt, xảy ra một loạt chuyện hài hước lại máu chó, cho nên nhất định phải có đủ loại cảnh trái tim thiếu nữ rung động này nọ.

Hoàng Nhã Quỳnh vì nghĩ mấy tình tiết lãng mạn này mà cảm thấy đầu óc mình đã sắp bị đào rỗng rồi, ngẩng đầu đã nhìn thấy nhiều thêm ba sợi bạc.

Cô nhìn vị đàn anh họ Lương này, tuy rằng đã gần 30 nhưng vẫn phong tư hơn người như trước, nhìn tựa như một cao thủ tình trường, không nhịn được muốn đào chút thông tin từ trên người cậu.

"Đàn anh, anh có chủ ý gì cho chúng ta không? Trước kia lúc anh yêu đương có lãng mạn gì gì đó chẳng hạn?" Cô trông mong nhìn Lương Mộc Thu, "Không phải anh có kinh nghiệm đặc biệt phong phú sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!