Bùi Thượng Hiên muốn chuyển nhà, Lê Ly tranh thủ cuối tuần được nghỉ ngơi liền đến giúp đỡ. Anh ngồi trong căn phòng lộn xộn, xung quanh chất đầy thùng giấy đã đầy một nửa.
Lê Ly đứng tần ngần ở cửa phòng, Bùi Thượng Hiên lờ đờ uể oải ngẩng đầu lườm cô một cái, tiện tay đem một quyển sách ném vào trong thùng giấy gần đó.
"Không nghe nói là cậu có đề cập qua việc chuyển nhà." Cô đi vào căn phòng, lấy một tờ báo trải xuống sàn nhà đầy bụi bẩn, ngồi xếp bằng xuống. Bùi Thượng Hiên nhướng mày cười hì hì liếc xéo Lê Ly, trêu cô thục nữ là phải tìm ghế mà ngồi.
Lê Ly khó chịu trừng mắt nhìn anh, thuận tay búng vào trán anh một cái."Bùi Thượng Hiên, còn không tới lượt người ngốc nghếch như cậu dạy bảo mình ." Nói xong , tự động cầm lấy sách vở trên mặt đất, phủi sạch bụi rồi bỏ vào thùng giấy.
Toàn là sách giáo khoa của trung học cơ sở ba năm trước, bao gồm cả sách tham khảo mà giáo viên yêu cầu mua để chuẩn bị cho kì thi tốt nghiệp. Bùi Thượng Hiên chẳng phải là học sinh chăm chỉ, cho nên đa số các cuốn sách đều còn mới tinh. Lê Ly cười khẽ, khó che dấu sự tiếc nuối của mình. Nhớ lại những năm tháng của bọn họ trước đây, cảnh còn mà người đã mất.
Bùi Thượng Hiên có lẽ cũng có cảm giác như vậy, cúi thấp đầu nhẹ giọng nói: "Lê Ly, tớ đã sai sao? Sự việc kia, không phải giống như mọi người nghĩ."Cô không nhìn thấy được vẻ mặt của anh , nhưng từ lời nói của Bùi Thượng Hiên thì cũng đại khái đoán được. Dư luận là một con dao, huống chi còn bị người ta thêm mắm dặm muối, cô không thể nào tưởng tượng được áp lực mà anh phải chịu.
"Cậu có hối hận hay không?" Cô đã từng viết thư hỏi qua anh, nhưng Bùi Thượng Hiên không hồi âm trả lời. Trong lòng Lê Ly , khăng khăng muốn biết câu trả lời.
Anh vẫn cúi đầu như cũ, qua nửa ngày mới nói ra: "Tớ thích cô ấy, thật sự thích…"
Lê Ly giơ tay đập vào lòng ngực anh, giọng nói khô khốc: "Ngu ngốc, sao cậu không chạy trốn hả."Chàng trai này, cuối cùng vẫn không cho cô chút ảo tưởng nào. Cô lại nghĩ đến bản thân mình đã ngộ nhận, thân thể khẽ run lên. Anh không phát hiện, rầu rĩ không vui tiếp tục nói: "Tớ thì không sao cả, là mẹ tớ không chịu đựng được những tin đồn ở đây, nói rằng nếu tiếp tục ở đây sớm muộn gì tương lai của tớ cũng bị hủy."
anh cười mỉa mai, ánh mắt hờ hững, "Tớ còn có thể có tiền đồ gì?"
Mũi dâng lên chua xót, Lê Ly vừa mới đầy mười tám tuổi, ngày thường được tiếp thu giáo dục là "Tất cả đều tầm thường, chỉ có đọc sách mới cao sang". Cô cảm thấy ý kiến này không đúng, nhưng tạm thời lại không nghĩ được điều gì khác, nên không thể an ủi anh được.
"Chờ kì thi vào trường đại học của tớ kết thúc, tớ sẽ giúp cậu bổ túc lại bài vở, cậu cũng sẽ tham gia kì thi đại học."Hắng giọng, cô nghiêm túc nghĩ cho anh, gương mặt hồi hộp căng cứng.
Bùi Thượng Hiên nhìn Lê Ly, không nhịn được cười cười, duỗi tay vỗ vỗ mặt cô."Lê Ly, cậu sao giống y chang mẹ tớ vậy."
Cô "Phụt" một cái, duỗi chân đạp đùi anh: "Ngốc nghếch, tớ đâu có già như vậy?"
Anh không trốn tránh, lãnh trọn một cú đạp hung hăng này, cũng may cô không dùng nhiều sức. Thân thể của anh bỗng nhiên áp sát cô, hơi thở đặc trưng nam tính xâm nhập mọi giác quan của cô , toàn thân bất chợt trở nên căng cứng. Cơn ác mộng đêm hôm đó bất ngờ hiện lên trước mặt Lê Ly, cho dù là người cô thích đang ở trước mắt, dạ dày Lê Ly vẫn không kìm được muốn nôn ra.
Cô miễn cưỡng cười, thần kinh cố gắng áp chế cảm giác buồn nôn ở cổ họng, không dám để cho Bùi Thượng Hiên nhìn ra được điều gì. Anh duỗi tay ôm cô, đầu Lê Ly dựa vào một lồng ngực ấm áp , âm thầm nhẹ nhàng thở ra.
"Lê Ly, cám ơn cậu luôn làm bạn tốt của tớ." Anh chân thành nói. Bùi Thượng Hiên mười tám tuổi nhìn không nhìn thấy tương lai , nhiều năm về sau bên cạnh anh vẫn chỉ có mình cô, bất kể cuộc sống của mình đang ở đỉnh cao hay chỉ ở dưới đấy.
"Ước nguyện sinh nhật năm mười bốn tuổi " Lê Ly nhẹ nhàng nói tiếp, "Tớ đã ước chúng ta cả đời đều là bạn tốt."
Thiếu niên trong lòng tràn đầy cảm động, Bùi Thượng Hiên không hiểu rõ là cô nói ra điều này có ý gì. Tuổi tác tựa dòng nước trôi qua, đến một ngày chợt quay đầu, anh đã nghĩ giữa nam nữ không hoàn toàn là tình bạn thuần túy, cũng giống như Lê Ly và anh.
Khi Lê Ly thi đậu vào trường đại học Nghiên Cứu Quốc Tế Thượng Hải. Cuối cùng mười năm đèn sách khổ luyện cô đã thành công vượt qua ải Long Môn, làm rạng danh cho dòng họ. Nhưng bởi vì trước đó Liễu Thiên Nhân thi đậu vào Đại học Giao thông, như vậy cô không tránh khỏi bị so sánh. Lê Mỹ Tình sau lưng cứ trách lúc đầu cô không chịu ghi danh vào trường trung học Phục Sáng, nên bây giờ chẳng có cớ gì mà lên mặt với Liễu Thiên Nhân.
Lê Ly từ chối cho ý kiến, dù sao cô sống mười tám năm cô cũng chẳng làm cho Lê Mỹ Tình vừa lòng chuyện gì. Cô khẳng định như vậy, Bùi Thượng Hiên cũng cho là thế.
Anh cầm lấy thư thông báo nhập học của cô, khoa trương hét lên vào tiếng "Oh Wow", sau đó tiện tay véo hai má của cô.
"Đau chết mất, đồ ngốc!" Lê Ly vỗ tay anh, muốn anh mau buông mình ra."Cậu phản ứng như vậy sao?"
Bùi Thượng Hiên buông tay ra, ôm cổ Lê Ly, vò rối mái tóc ngắn của cô."Nha đầu, tớ phấn khích vì cậu đó. Cậu quá tuyệt vời, mãi mãi là tốt nhất."
Thật là đồ ngốc, chẳng khác gì cô cầm giấy báo tuyển chọn của đại học Havard hoặc là Oxford vậy. Lê Ly nhịn không được bật cười, tỏ ra đắc ý.
Ngày nhập học hôm đó, Bùi Thượng Hiên đứng ở cổng trường học đợi Lê Ly. Anh và cô đã hẹn trước, nếu trong nhà không có ai đưa đón cô đi nhập học, anh sẽ giúp cô thu dọn vận chuyển hành lí hằng ngày. Người anh nghiêng tựa vào tường, ngón tay kẹp một điếu thuốc, khóe miệng nụ cười như có như không đánh giá các cô gái ra vào trường học.
Bùi Thượng Hiên mười tám tuổi rưỡi đã có một khí chất quyến rũ nhưng chẳng kém phần nguy hiểm, có thể khiến cho các cô gái bận tâm ngoái đầu nhìn. Dáng vẻ lười nhác, khuôn mặt thờ ơ như không do một anh chàng đẹp trai biểu hiện, số lần rung động của các cô gái cứ"Vèo vèo vèo" tăng vọt lên. Anh chỉ bày riêng bộ mặt bất lực trước mặt cô gái phía trước mặt mình mà thôi, hơn nữa cứ bị cô mắng "Ngốc nghếch" rất nhiều năm nay rồi .
Anh thấy Lê Ly từ xe buýt công cộng bước xuống dưới, phía sau có Liễu Chi Hiền đi theo, Lê Mỹ Tình, còn có một người đàn ông đẹp trai cao ráo. Lê Ly nhìn về phía anh đứng bên này, hướng về anh làm điệu bộ vẫy tay áo.
Bùi Thượng Hiên hiểu rõ ý của cô: có người đưa, không cần anh giúp đỡ .
Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!