Chương 7: (Vô Đề)

Lê Ly đi theo cha mẹ Bùi Thượng Hiên tới trại giam giữ thanh thiếu niên tạm thời tại đồn công an, anh không muốn gặp Lê Ly, nhất định chờ cô ra khỏi phòng mới chịu ra ngoài.

Trong lòng Lê Ly rất khó chịu, cô chạy ra bên ngoài đồn công an rơi nước mắt. Cha Bùi đi theo cô ra ngoài, nhẹ vỗ vai Lê Ly, vẻ mặt hổ thẹn nói rằng: "Tiểu Ly, Thượng Hiên đã làm chuyện không tốt, cho nên nó không dám gặp cháu, cháu đừng trách nó."

Chờ đến khi về nhà nghĩ lại, Lê Ly mới cân nhắc lại ý tứ những lời này, thật giống như là đã nghĩ Bùi Thượng Hiên là bạn trai mình.

Có lẽ cha mẹ anh thích cô, nhưng nam chính lại thích người khác. Dần dần trưởng thành, chứng kiến nhiều chuyện hợp tan, Lê Ly ngày càng tin tưởng rằng, người ta sinh ra không ai hoàn hảo. Tóm lại là người không thích bạn, thường chính là người để ý bạn nhất

Hai lần, Lê Ly đến trại giáo dưỡng Tùng Giang, Bùi Thượng Hiên vẫn nhất định không chịu gặp cô, cho dù cô phải từ thành phố bắt mấy chuyến xe mới tới được đây, anh bướng bỉnh ngoài dự đoán của mọi người. Lê Ly đã nhiều lần đứng ở ngoài cửa trại mắng "Đồ ngốc", rồi khóc nức nở.

Anh mất đi tự do, phải sống sau bức tường kia ba năm. Lê Ly không biết Bùi Thượng Hiên có hối hận vì đã gặp gỡ Hàn Dĩ Thân không, cô viết thư cho anh, luôn cố chấp muốn có được đáp án.

Bùi Thượng Hiên chưa từng trả lời thư cô, cô gửi thư đi, giống như đá chìm dưới đáy biển. Lê Ly bừng tỉnh : "Anh đã quyết tâm đoạn tuyệt với quá khứ, kể cả con người và những chuyện cũ đã qua"

Cô vẫn viết thư như trước, cẩn thận thổi khô vết mực rồi còn cố ý gấp thư thành hình trái tim. Lý Quân đã dạy Lê Ly rất nhiều lần, khả năng thủ công của cô từ trước đến nay không hề có chút tiến bộ, học một hồi lâu nhưng vẫn gấp rất xấu. Nhét bức thư vào trong phong bì, cẩn thận gấp mép lại, Lê Ly kéo ngăn kéo cuối cùng ra, để thư và quyển nhật kí giấu ở sau lớp quần áo.

Cô đã đến nhà Dượng ở, chia phòng khách ra thêm một phòng nhỏ, cô nhớ Bùi Thượng Hiên, thỉnh thoảng lại nghĩ đến Liễu Thiên Nhân. Liễu Thiên Nhân là học sinh cuối cấp, năm nay thi vào Đại Học thật giống như là Đại Ma Khắc Lý Tư Kiếm treo trên đỉnh đầu, không được phép buông lỏng dù chỉ một chút.

Đối với việc Lê Ly chuyển về ở, ngoài dự đoán của mọi người, hắn lại im lặng. Lê Mỹ Tình đắc ý, cho rằng cuối cùng thì Liễu Thiên Nhân đã đón nhận mình rồi, còn Lê Ly lại đoán không ra, nghĩ đến lại càng thấy đáng sợ hơn.

Hắn đi sớm về trễ, cơ hội giáp mặt với cô cũng không nhiều. Thế có mấy lần tiếp xúc, Lê Ly luôn bị ánh mắt thâm trầm của hắn khiến cho kinh sợ, rất lâu sau mới có thể tĩnh tâm lại.

Điều khiến cho Lê Ly không được tự nhiên chính là, mỗi lần bài tập quá nhiều, làm ở trường không xong, cô đành phải mang về nhà làm tiếp. Liễu Chi Hiền lại bảo cô vào phòng anh Thiên Nhân để học, ông nói ngồi ở bàn trà sẽ gây ảnh hưởng tới thị lực. Dượng có ý tốt, cô cũng không tiện từ chối, chỉ có thể nắm rõ thời gian Liễu Thiên Nhân quay lại, tranh thủ thời gian trống đó để làm bài thật nhanh.

Lúc đầu, Lê Ly hoàn toàn không dám quan sát phòng của Liễu Thiên Nhân, lần đầu tiên đi vào, cô không khỏi có chút áp lực. Mấy lần sau, cô cũng đã to gan hơn chút, trong lúc suy nghĩ phương pháp giải bài sẽ tiện mắt đánh giá căn phòng của hắn.

Ấn tượng đầu tiên về Liễu Thiên Nhân chính là khiến cho người ta không thể phân biệt là nam hay là nữ, nhưng phòng của hắn thì vừa nhìn là biết phòng của nam sinh, trên tầng cao nhất của kệ sách bày la liệt nhưng mô hình. Có một lần đám nam sinh trong lớp mê mẩn, sau khi tan học, còn triển khai một đoàn bộ binh cắm trại trên bàn học, mỗi ngày tan học đều chạy tới cửa hàng đối diện trường học nhìn loại mô hình bộ binh bằng nhựa này xem có hàng mới hay không.

Bùi Thượng Hiên cũng thường xây dựng trận địa trên phần bàn học của Lê Ly, cho nên cô cũng không xa lạ gì với mấy đồ chơi của nam sinh này.

Lê Ly không kìm được lại nhớ đến Bùi Thượng Hiên, cái tên bị mình mắng "ngốc" này, hiện tại có tốt hay không? Anh là kẻ trời sinh thích tự do và sôi nổi, ở một nơi không có tự do, anh có thích ứng được không?

Cô đang đắm chìm trong suy tư của mình cho nên không nghe thấy tiếng Liễu Thiên Nhân trở về. Chàng trai xinh đẹp đẩy cửa phòng ra thì thấy "em gái" danh nghĩa đang thẫn thờ nhìn giá sách. Hắn lặng lẽ đóng cửa lại , đứng tựa vào tường nhìn chằm chằm Lê Ly không chớp mắt. Hắn khẽ ho nhẹ một tiếng, cô thiếu nữ đang mơ màng trong cõi thần tiên hiển nhiên cũng bừng tỉnh.

Lê Ly cuống quýt quay đầu, phát hiện hắn đứng ở cửa. Cô lập tức đứng dậy khỏi ghế, ba chân bốn cẳng thu dọn sách trên bàn, vừa thấp giọng nói: "Xin lỗi, tôi đã chiếm chỗ của anh" Cuối cấp, việc học bộn bề, mỗi ngày đều không thể hoàn thành bài tập. Nửa đêm Lê Ly đi vệ sinh luôn thấy ánh đèn từ trong phòng hắn.

Liễu Thiên Nhân lặng lẽ không nói gì, nhìn cô ôm sách vở khỏi bàn học rồi đi về phía cửa. Hắn khom người nhường đường, đi tới trước mặt cô rồi đột nhiên vươn tay ra, hai tay ôm lấy mặt cô ép cô ngẩng đầu nhìn hắn.

Rất lâu rồi hắn chưa cắt tóc, phần mái trước trán đã dài che mắt, con ngươi sắc bén thấp thoáng đằng sau mấy sợi tóc không chút kiêng dè nhìn cô chằm chằm.

Lúc đầu, Lê Ly rất hoảng sợ, cô không hiểu hắn có ý gì, chỉ ngây ngốc nhìn lại hắn. Khoé miệng Liễu Thiên Nhân cười cười, bờ môi hắn rất mỏng, nhưng tái nhợt không chút sắc hồng.

Cô không tự chủ được thốt ra: "Anh, chú ý nghỉ ngơi, đừng tạo áp lực cho bản thân" Lời vừa nói ra miệng, Lê Ly ảo não chỉ muốn cắt đứt lưỡi, chuyện của Liễu Thiên Nhân thì có liên quan gì đến mình chứ?

Hắn thờ ơ lắng nghe, ngón tay xoa xoa cái cằm mềm mại của cô, ánh mắt phức tạp khiến cô nhìn không rõ tâm tình. Lê Ly giơ tay, dùng hết sức hất tay hắn ra.

"Em, đang nghĩ đến thằng nhóc kia hả?" Liễu Thiên Nhân nhàn nhạt hỏi. Hắn nhớ rõ năm đó đến nhà bà ngoại cô ăn cơm, ở đầu ngõ đã nhìn thấy cô đùa giỡn với một nam sinh rất cao. Cô không nhìn thấy hắn, chỉ chuyên tâm đuổi theo bóng dáng kia.

Liễu Thiên Nhân chỉ gặp Bùi Thượng Hiên một lần, tự nhiên lại có ấn tượng rất sâu sắc. Nhiều năm trôi qua, Liễu Thiên Nhân mới hiểu rõ vì sao mình lại ghét Bùi Thượng Hiên, đó là bởi, Lê Ly chỉ để ý đến cậu ta.

Lê Ly vội vàng lắc đầu phủ nhận, cô tự nhận mình rất giỏi giấu kín tâm sự, người khác khó có thể phát hiện, nhưng không ngờ lại bị Liễu Thiên Nhân nhìn ra, mở miệng liền nói thẳng vào trọng điểm.

"Tôi không quấy rầy anh ôn tập nữa". Vòng qua người Liễu Thiên Nhân, Lê Ly đặt tay lên chốt cửa.

"Em không xứng với cậu ta đâu" Thiếu niên ở phía sau khẽ cười nói, cay nghiệt đánh giá.

Lê Ly quay đầu lại, ánh mắt khinh thường. Cô bị cận thị nặng, lúc không mang kính, hai mắt liền lộ vẻ vô hồn, vì vậy dùng từ đôi mắt sáng để hình dung một cô gái thì thực sự không chút thích hợp, mà đúng ra là một đôi mắt lạnh lùng như dò xét hắn, trong lòng Liễu Thiên Nhân có chút rối loạn.

"Không xứng thì không xứng, cũng chẳng liên quan đến anh" Cô mở cửa, quay đầu đi ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!