Thời tiết mỗi ngày một lạnh hơn, những đàn chim di trú dừng chân ở Thượng Hải rồi cũng bay về phương Nam tránh rét., Bùi Thượng Hiên lưu luyến chia tay niềm yêu thích của mình. Một kỉ niệm tốt đẹp như vậy, muốn hay không muốn thì cũng dần rời xa.
Lê Ly lại bị anh ảnh hưởng. Hàng năm cứ mỗi khi đến thời gian chim di trú bay tới , cô sẽ đứng ở trên lầu, ngẩng đầu nhìn bầu trời thu hẹp phía trên. Đôi khi cô sẽ nghĩ, cánh chim bay lượn tự do trong không trung kia, phải chăng chính là một trong những con chim cô nhìn thấy vào năm 1991?
Vào năm 2002 , liên hoan phim điện ảnh quốc tế tại Thượng Hải, đạo diễn người Pháp Jacques Behan , đã cho trình chiếu tác phẩm mà ông nỗ lực thực hiện trong bốn năm——《Le Peuple Migrateur》, Lê Ly mua hai cái vé VIP, đi xem phim một mình.
"The migration has only one single purpose: Survival. For them, it is a promise, the promise for return."
Mục đích duy nhất của việc di cư : Để sống sót
Lời mở đầu phim rất tàn nhẫn—— chờ đợi chim di trú trở về là một câu chuyện cổ tích.
Trong bóng tối tại rạp chiếu phim, nước mắt của Lê Ly, lặng lẽ rơi.
Tết Nguyên Đán năm 1992, tiếng chuông điểm mười hai giờ vang xa, Lê Ly ngáp ngáp mở cuốn nhật kí đã khóa, tại trang đầu tiên viết mười chữ "Năm nay mình không cần lại thích Bùi Thượng Hiên".
Cô khép lại cuốn nhật kí, khóa lại. Đem cuốn sổ nhật kí màu hồng bìa HELLO KITTY bỏ vào trong ngăn kéo, Lê Ly rón ra rón rén đi đến phòng bếp mở cửa phòng, đem chìa khóa kim loại nhỏ vứt đi.
Tâm sự con gái, trừ khi người trong lòng mở khóa, nếu không sẽ mãi mãi được giữ kín.
Sau đó mỗi một năm, cô lại mua một cuốn sổ nhật kí, vào ngày tết Nguyên Đán khi tiếng chuông vang lên , tay đặt bút viết xuống "Năm nay mình không cần lại thích Bùi Thượng Hiên" như một thói quen, nhưng sau đó Lê ly sẽ mở cửa sổ ra, giống như trước, vứt chìa khóa xuống lầu.
Lần đầu tiên , thi cuối kì sử dụng phương pháp khác trước, vào năm cuối, các học sinh sẽ được gọi vấn đáp trực tiếp. Lê Ly có thành tích không tệ, nếu đem thành tích cô so từ trên xuống, Lý Phượng Trúc cho rằng thành tích của cô nộp đơn vào trường học trọng điểm ở thành phố thì không thành vấn đề .
Bùi Thượng Hiên thi thật sự tệ, Hàn Dĩ Thần so với anh cũng không tốt hơn chút nào. Thời gian rãnh rỗi của hai người đều dành cho việc "chàng chàng thiếp thiếp", thành tích tốt mới là chuyện lạ. Anh thì không sao cả, quyết định điền đơn vào trường dạy nghề, học hai ba năm liền có thể đi làm, nhưng trong nhà Hàn Dĩ Thần lại có kì vọng rất lớn vào cô .
Cô đem bực tức trách móc nói cho Bùi Thượng Hiên, đem nguyên nhân thành tích giảm xuống đổ xuống đầu anh. Bùi Thượng Hiên là người nào chứ, sao có thể chịu thiệt thòi, lập tức cũng bốc hỏa, hai người liền đem hai chữ " Chia tay" nói thẳng ra.
Trong kì nghỉ đông, Lê Ly đến nhà Bùi Thượng Hiên nhà kèm cho anh học, lấy thành tích của anh mà nói để thuận lợi mà tốt nghiệp thì cũng là một vấn đề lớn. Nhìn anh vò đầu bứt tai giải bài, Lê Ly giận vô cùng, quơ lấy cuốn sách đập lên đầu cậu.
"Cậu làm sao vậy?"anh bị đập một cú, la to gào thét chất vấn cô có điên hay không.
"Tớ thật là muốn phát điên, giờ mới biết cậu ngốc đến như vậy!" Lê Ly ném sách hoá học , thở hổn hển ngồi xuống đối diện với cậu, ngón tay chỉ vào mũi của anh cậu rồi mắng: "Bùi Thượng Hiên, ngày hôm qua cho cậu học công thức sao cậu không biết vận dụng? Cả ngày nay, cậu đang suy nghĩ cái gì thế hả!" Nhìn bộ dáng uể oải thiếu sức sống của anh, cô ngứa tay muốn đấm một cái.
"Dĩ Thần và tớ cãi nhau ." anh rầu rĩ không vui nói.
Cô khó chịu trừng mắt, quả nhiên vẫn bởi vì cô ấy sao? Lê Ly than thở, " Hôm trước, hôm qua cậu đều nói qua, tớ không có mất trí nhớ, không cần lặp lại lần nữa."
"Tớ cũng không có mất trí nhớ." Bùi Thượng Hiên chống cằm nhìn trời xanh bên ngoài cửa sổ , "Lê Ly, trong lòng tớ rất khó chịu, làm chuyện gì cũng đều không tập trung được. Cậu có thể dạy cho tớ làm sao có thể quên cô ấy không?"
Nếu như tớ có biện pháp, thì chẳng phải buồn vì cậu , thật ngốc. Cô cay đắng thầm trả lời anh, nhưng bên ngoài thì trầm mặc không nói.
"Lê Ly, cậu cũng dạy thêm cho Dĩ Thần được không?"Tâm trạng lơ lửng trở về mặt đất, tầm mắt ngừng tại trên người cô, ánh mắt nóng bỏng khiến cho cô không thể từ chối
Giống như mấy tháng trước, mùa anh đào nở rộ, anh nói với cô: "Tớ thích bạn ấy, đương nhiên cậu cũng thích."
Lê Ly khẽ gật đầu, nghiêm túc mở laptop lấy ra đề bài hoá học, ngón tay chỉ vào hai phương trình hóa học: "Cậu học thuộc được hai trang phương trình này, tớ sẽ kèm cô ấy học thêm."
Bởi vì thích, cho nên mới đồng ý vì người ta làm mọi chuyện , không oán trách không hối hận. Giống như Lê Ly vì Bùi Thượng Hiên đồng ý dạy thêm cho Hàn Dĩ Thần, Bùi Thượng Hiên vì Hàn Dĩ Thần mà chỉ cần nửa ngày liền học thuộc trọn hai trang phương trình hoá học. Nhìn anh hào hứng phấn chấn tìm xe đạp, đạp như bay đi tìm Hàn Dĩ Thần, Lê Ly đứng trong cơn gió Bắc thầm thở dài, hơi thở hòa nguyện với khí lạnh trở thành một làn khói trắng
Cậu nhỏ đã quên nhắc nhở Lê Ly: Thật sự thích một người, là một chuyện rất đau khổ. Đặc biệt là khi mình thích họ, nhưng người đó lại yêu người khác.
Tết âm lịch cô phải đến nhà họ Liễu chúc tết mẹ và cha dượng, đối với Lê Ly mà nói việc này giống như phải thắt dây treo cổ, đợi đến khi ánh mắt Liễu Thiên Nhân nhìn mình thì sẽ chết ngay lập tức. Cô không thể nào quên được hành vi xấu xa của hắn đối với mình, thế nên luôn luôn mượn cớ ngăn ngừa tránh phải chạm mặt với hắn.
Cô chần chừ cả nửa ngày, Bị bà ngoại giục giã mà không cam tâm tình nguyện khoác cái áo đỏ mới mua ra ngoài. Tại đầu ngõ, gặp cha mẹ của Bùi Thượng Hiên đang đi chúc tết bà con thân thích, cô cúi đầu lễ phép chúc tết hai người lớn.
"Lê Ly, hôm nay cháu thật xinh đẹp." Mẹ Bùi kéo tay cô cẩn thận đánh giá.
Xinh đẹp? Hai chữ này chưa từng tồn tại trong cuộc sống của Lê Ly , cô không muốn phụ ý tốt của mẹ Bùi , nỗ lực nở nụ cười thật hiền lành nhu thuận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!