Edit: Cát Niên
Bùi Thượng Hiên cùng Hàn Dĩ Thần lần đầu tiên đơn độc nói chuyện một lúc, anh nghe trái tim như nổi trống. Trái tim vội vã nảy lên, tựa hồ như muốn vọt ra khỏi cổ họng.
Cô gái mỉm cười, phảng phất thổi gió xuân khắp nơi, ấm áp động lòng người. Hàn Dĩ Thần một bên lắng nghe âm thanh náo động ngoài sân trường, chậm rì rì mở miệng nói: "Thật là một thế giới hỗn tạp."
Bùi Thượng Hiên duy trì im lặng, nhìn qua rất lạnh lùng. Nếu là Lê Ly ở đây, bảo đảm sẽ cười như điên bảo anh tại làm bộ làm tịch che dấu chính mình chân tay đang luống cuống. May mắn Hàn Dĩ Thần cùng anh không quen thuộc như vậy, chỉ cảm thấy anh là một chàng trai rất có cá tính.
"Bùi Thượng Hiên, tớ thích cậu." Cô gái thoải mái thẳng thắn, không giống như cô gái khác khi tặng cho anh cái thiệp sinh nhật mà ngập ngừng cả nửa ngày.
Anh hạnh phúc như muốn ngất đi, làn môi động động, lại nói không ra một câu. Sững sờ nửa ngày, Bùi Thượng Hiên mới trả lời được một câu: " Loại chuyện này, phải để con trai nói trước mới đúng."
Hàn Dĩ Thần không lên tiếng cười cười, chớp chớp lông mi dài, "Vậy, cậu có thích tớ hay không?"
Anh thất thần nhìn đôi mắt trắng đen rõ ràng của cô, học bộ dạng trong phim truyền hình, muốn sắp xếp hôn trên gò má cô. Sau khi tan học, sân thể dục phía sau thật yên tĩnh, nụ hôn dịu dàng như lông chim lướt nhẹ, giống y như chuyện cổ tích vậy.
"Cậu, có thích tớ hay không?" Cô truy vấn .
Thiếu niên mười lăm tuổi bất ngờ túm chặt lấy bờ vai cô gái, kéo cô vào lòng bằng vòng tay non nớt của mình. Cậu nhanh chóng tìm được làn môi cô, rồi mút nhẹ.
"Cậu nói, tớ có thích cậu hay không?" Bùi Thượng Hiên hùng hổ chất vấn.
Hàn Dĩ Thần dùng mu bàn tay lau đi nụ hôn trên môi, chớp mắt giọng điệu dịu dàng nói: "Bùi Thượng Hiên, tớ phải nghe chính miệng cậu thừa nhận."
Đây là tính cách của cô gái tự tin, cô hiểu rõ chính mình có ưu thế, hơn nữa lại sử dụng triệt để. Anh ngẩng khuôn mặt điển trai, nhìn cột cờ trước sân nói nhanh: "Tớ thích cậu, Hàn Dĩ Thần."
Cô nở nụ cười tươi sáng, khuôn mặt như hoa. Từ ngày hôm đó, Bùi Thượng Hiên cùng Hàn Dĩ Thần bắt đầu kết giao.
Vào cái ngày sáng sớm nào đó của tháng tư, sương mù vấn vít im ắng sân trường, chim non dậy sớm kêu chip chíp. Bùi Thượng Hiên vỗ bờ vai Lê Ly nói: "Tớ hi vọng cậu cùng Hàn Dĩ Thần làm bạn tốt."
Cô nhìn vẻ mặt chăm chú nghiêm túc của chàng trai trẻ, trong lòng thầm thở dài. Lê Ly cũng đoán chút chút được phần mở đầu, cũng đoán trước được kết cục. Anh có ngày cũng sẽ thích người khác, hơn nữa còn là một người xinh đẹp.
Tối hôm qua có sương sớm còn bây giờ đã bốc hơi đi đâu hết, những mầm cây xanh mới hé lấp lánh, cảnh tượng sáng sớm tươi mát như thế khiến cho người ta không cảm nhận được câu nói đó tàn khốc cỡ nào.
Lê Ly đã từng nói với cậu nhỏ đầy oán hận: " Con làm thế nào để biết người đó không thích con?" Lúc ấy cô thật sự không hiểu, nhưng giờ lại thấy được một đạo lý: Không hề có khả năng thích mình, sự thật này khiến cho cô tan nát cõi lòng.
Cô khẽ gật đầu, điềm đạm đáp lại một tiếng: "Tốt."
Lê Ly trở thành bạn của Hàn Dĩ Thần. Bởi vì cô cùng Bùi Thượng Hiên hợp sức kêu gọi, lực lượng hai phe trong lớp rõ ràng thay đổi. Ban đầu Hàn Dĩ Thần bị Ngô Lệ Na và các bạn nữ khác cùng nhau châm chích, nhưng bây giờ bạn bè của Hàn Dĩ Thần tăng lên rất nhiều.
Về sau mỗi khi bước ra cổng, mắt Lê Ly thường thường nhìn Bùi Thượng Hiên nắm tay Hàn Dĩ Thần, trong đám người nhốn nha nhốn nháo này, thì đây là một đôi cực kỳ dễ thấy. Cô ở phía sau bước mấy bước, không nhanh không chậm đi về nhà.
Những ngày tháng cùng nhau đùa giỡn hi hi về nhà, dần dần năm tháng cũng sẽ phủ đầy bụi bặm. Hoài niệm, nhưng tất cả đã theo gió bay mất.
Ở học kì sau, Bùi Thượng Hiên chuẩn bị xin Lý Phượng Trúc đề xuất đổi chỗ ngồi. Tại kỳ nghỉ hè mới qua, anh cùng Hàn Dĩ Thần thường xuyên đi bơi lội, tình cảm ngày càng gắn bó keo sơn.
Đi phòng làm việc tìm cô chủ nhiệm trước, Bùi Thượng Hiên hỏi Lê Ly đưa ra ý kiến. Dù sao bọn họ là bạn tốt, khi bị thầy cô bắt được trường hợp trốn học, cô luôn luôn dốc hết sức giúp đỡ anh vượt qua cửa ải khó khăn.
Cô có cảm giác kì quái giống như mình bị vứt bỏ, có chút buồn cười. Lê Ly tỏ vẻ không sao cả cười cười, giả vờ không để ý nói: "Cám ơn trời đất, tớ cuối cùng có khả năng thoát khỏi tên ngốc như cậu!"
Chàng trai mang gương mặt rãng rỡ cúi người, vò rối mái tóc ngắn của cô. Trong kì nghỉ hà cô đã cắt đi mái tóc dài, cắt một cái liền nhẹ nhàng khoan khoái. Anh có chút tiếc nuối , nhưng vĩnh viễn sẽ không hiểu rõ cô cắt tóc có mục đích gì.
Cô thấy trong phim truyền hình , cô gái thất tình thông thường sau đó sẽ làm chuyện đầu tiên chính là đi cắt tóc, tựa hồ như tại nhà tạo mẫu tóc cầm cây kéo linh hoạt cắt , không chỉ cắt đi ba ngàn vấn vương thương tâm , hết thảy rời khỏi thân.
Bùi Thượng Hiên làm loạn kêu gào nói miệng Lê Ly rất hư hỏng, cô ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt sâu xa bi thương. Mắt cô tiết lộ bí mật, cô không nỡ khi bên cạnh không có anh. Hơi hơi ngẩn ra, anh vô ý thức buông rơi bàn tay đang tàn phá mái tóc ngắn của cô. Nỗi niềm ưu tư quái lạ lướt qua trái tim, khiến cho chàng trai như anh trở tay không kịp.
"Nếu không có Hàn Dĩ Thần, cậu có hay không đổi chỗ ngồi?" Ngón tay xoắn xoắn góc áo, Lê Ly thấp thỏm bất an.
Bùi Thượng Hiên lắc lắc đầu, nếu không phải Hàn Dĩ Thần làm nũng nói ngồi cùng anh sẽ dễ dàng càng tiếp cận, anh từ đầu không nghĩ qua chuyện này. Anh có thói quen mỗi tiết khi trong cơn buồn ngủ tỉnh lại, sẽ gối cánh tay nhìn cô nghiêm túc ghi chép, Lê Ly đeo mắt kính bộ dáng nhìn lâu cũng không lại cảm thấy xấu; anh có thói quen bị cô nắm chặt lỗ tai mắng "Đần độn ", bị cô phê bình cả ngày ăn nhậu chơi bời không tiến bộ, anh biết rõ ràng miệng Lê Ly cay nghiệt nhưng trên thực tế lại thành tâm quan tâm mình; anh có thói quen bị cô nói cho mấy câu thâm sâu khó hiểu, tuy rằng hết sức tìm hiểu vẫn không rõ ràng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!