Edit: Cát Niên
Khi lên năm hai, Lê Ly và Bùi Thượng Hiên chính thức trở thành bạn cùng bàn cố định, bởi vì họ đổi giáo viên chủ nhiệm mới,
Đào Hải Quyên dạy tiếp ở năm hai, tuy rằng giáo viên này có cách quản lí lớp rất độc đáo, dùng thái độ "không quan tâm" , nhưng cách này chỉ áp dụng được đối với riêng học sinh có thành tích cao, còn những học sinh khác thì mặc kệ, lúc mới đầu Lê Ly tham gia các kì thi đều đứng đầu còn vớt vát cho lớp chút ít mặt mũi, những người còn lại còn không chen nổi vào vị trí năm mươi. Tại bảng thành tích của lớp vào năm 1990, Đào Hải Quyên tuy rằng có trách nhiệm, nhưng cũng đành buông tay bất lực.
Sau đó cô chủ nhiệm mới tên là Lý Phượng Trúc liền thay thế, cô lật trở lại bảng thành tích, sắp xếp đem các học sinh học tốt và học sinh kém trở thành ngồi cùng bàn, hi vọng học sinh xuất sắc có thể trợ giúp học sinh kém nâng cao thành tích, do đó tổng phẩy cùng thứ hạng của lớp sẽ được nâng lên.
Cách làm này thật sự tốt, đem lại hiệu quả rất cao. Khi Lê Ly đánh giá như thế, Bùi Thượng Hiên cười cười kéo bím tóc đuôi ngựa của cô, hét lên: "Thôi vậy, cũng không cần đổi chỗ liên tục. "
Cô đẩy ra bàn tay của anh đang tàn sát tóc mình, gắng sức nhéo cho Bùi Thượng Hiên oa oa kêu lên, lầm bầm chỉ trích cô hung dữ, tương lai thế nào cũng không lấy chồng được.
"Ai muốn cậu lo chuyện bao đồng như vây" Lê Ly trợn con mắt, cầm lấy cuốn sách Anh ngữ chuẩn bị bài, chẳng thèm để ý đến anh nữa .
Nhìn Lê Ly đọc sách, Bùi Thượng Hiên liền cảm thấy chán nản, tìm mọi phương pháp dẫn dụ cô cùng mình tán gẫu. Anh là một phần tử tính tình hiếu động, không thể cứ giống cô ngồi tĩnh lặng như nước.
"Lê Ly, chờ đến khi cậu ba mươi tuổi còn chưa gả được, tớ liền nỗ lực vượt khó cùng cậu kết hôn ."Anh đưa mặt mình qua, dùng hai tay đẩy đẩy cuốn sách Anh ngữ cô chắn ngay trước mắt. Thiếu niên mười bốn tuổi, đối với hai chữ kết hôn chỉ bao quát hiểu được bởi giải thích trong từ điển, cùng với những bộ phim Quỳnh Dao ướt át.
Cô giương khóe mắt, nhấp nháy lông mi, khinh thường đánh giá Bùi Thượng Hiên: "Với khuôn mặt này đến ba mươi tuổi mà cậu còn không lừa được một cô vợ, tớ liền miễn cưỡng suy xét một chút rằng cậu có thật ngốc không." Nói xong, Lê Ly dựng thẳng cuốn sách lên, tiếp tục đọc.
Một câu nói vui đùa, qua tai mấy bà tám trong lớp liền biến thành tin đồn nhảm. Bởi vì trong lớp anh cũng là một chàng đẹp trai, còn cô thì lại quá xứng với bốn chữ " có tài không sắc". Nhắc đến cũng thấy kỳ, lời đồn chỉ nói cô trèo cao bám lấy Bùi Thượng Hiên, lại không có lời nào cho rằng thành tích học tập đếm ngược từ dưới lên như Bùi Thượng Hiên , có thể được cô chấm trúng , còn cảm thấy may mắn nữa là.
Lê Ly cười cười cho qua, cô không rõ vì sao có lời đồn khiến mọi người xôn xao như vậy, cho đến khi trở thành nhân vật được các bạn nữ bàn tán , thậm chí ở nhà vệ sinh cũng có người chỉ chỉ trỏ trỏ.
Cô vừa cười nhạo vừa nói cho anh nghe, nhẫn tâm cười đùa không chút dè chừng, khiến cho Bùi Thượng Hiên mặt mày âm trầm không nói một lời.
"Cậu không hài lòng chuyện gì à." Cô phát hiện ra sự khác thường của anh, dừng chân ngay tại đầu sạp báo. Bùi Thượng Hiên mặc kệ cô nói, cúi thấp đầu nhanh chóng bước về phía trước.
Lê Ly mua một tờ báo chiều , cầm tờ báo chạy đuổi theo anh."Bùi Thượng Hiên, cậu phát cáu cái gì?"
"Tớ không có." Anh chột dạ giải thích, giọng nói không có lực.
Không giống như những cô nàng khác thông thường sẽ lớn tiếng nói "Cậu có" để bác bỏ đối phương, nhưng Lê Ly lại không hề chớp mắt nhìn chòng chọc vào Bùi Thượng Hiên gần nửa ngày, sau đó gật đầu nói : "Tớ hiểu ."
Anh xoay người, đi về hướng nhà mình. Đôi tay đút túi quần, chân không ngừng đá dưới đất, nhìn theo bóng lưng cô. Tất cả học sinh hai cấp đều truyền tai nhau rằng "Bùi Thượng Hiên thích Lê Ly ", vì vậy mấy lần đều khiến anh quay mặt tránh đi. Anh ghét người khác nói về bọn họ như thế, nhưng lại chẳng rõ nguyên nhân vì sao.
Cậu nhỏ Lê Quốc Cường có bạn gái, một cô gái xinh đẹp thân hình mảnh mai. Cậu mải mê yêu đương đến tận tối mịt mới về, Lê Mỹ Tình cũng đang cùng một người đàn ông ly hôn kết giao, trong nhà thông thường chỉ có bà ngoại và Lê Ly, hai người nhìn nhau chẳng nói gì.
Cô ngồi tại phòng bếp chăm chú học bài, ánh sáng lờ mờ, chiếc radio cũ đang rêu rao một vở kịch. Bà ngoại là người mê xem hát, qua những năm tháng sống ở đây, Lê Ly cũng bị ảnh hưởng mà hát được vài câu, đủ khiến Doãn Quế Phương hát hay hạng nhất cũng phải dè chừng.
Thị lực của cô dần suy giảm , đôi mắt phải nheo thành đường thẳng mới có thể miễn cưỡng nhìn thấy chữ trên bảng. Cô nói muốn cùng bà ngoại đi đo kính, bà ngoại mang kính lão dừng tay đang cầm kim nhìn cô, nói cô gái nhỏ đeo kính không đẹp chút nào.
"Con đã nhìn không thấy nữa." Lê Ly có chút buồn bực, "Không đeo mắt kính lên lớp không làm sao nghe giảng, về sau càng hỏng bét ."
Bà ngoại đem yêu cầu của cô chuyển giao cho Lê Mỹ Tình, cô từ mẹ lấy tiền đi làm kính. Lê Ly cảm thấy thật mỉa mai, quan hệ mẹ con lại đến nông nỗi này.
Cùng cô đi đo mắt kính là Bùi Thượng Hiên, anh chàng xung phong nhận việc muốn thay cô đánh giá. Lê Ly cho rằng anh đang ra vẻ, mấy ngày hôm trước còn bực bội không thôi.
Bùi Thượng Hiên thật sự quá soi mói, hồi đầu nói đầu cô quá lớn không nên chọn mặt tròn, một hồi nói nhỏ kính nhựa lại y như mọt sách, chọn đi chọn lại nửa ngày, anh rầu rĩ không vui nói: "Về sau lên lớp tớ phải thật chuyên tâm chép, để cậu còn mượn vở tớ nữa."
Trong lòng dâng lên ngọt ngào, như tẩm bởi mật ong, ngọt ngào đến đau răng. Lê Ly ớn lạnh một cái, mày nhíu nhíu lại thành chữ "Xuyên".
"Bùi Thượng Hiên, nói cậu là ngốc nghếch không sai chút nào, cậu có thể thay tớ chép cả một đời sao?"
Chữ Xuyên :
Tuy là giận dỗi nói như vậy , nhưng tự nhiên lại cảm thấy mắt mát. Cô cùng Bùi Thượng Hiên đã định trước là khác nhau, giống như kì nghỉ hè trước cô thích Claudio Paul Caniggia, sau đó , cô không nghe được tin tức gì của anh nữa.
Anh lặng lẽ, chi một ngón tay lên cái giá đựng mắt kính màu tím, ra hiệu Lê Ly mang thử.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!