Chương 16: (Vô Đề)

Lê Ly nửa gục đầu xuống, thẳng thắn thừa nhận: "Thật xin lỗi, tớ còn thích cậu ấy." Cô chẳng cần nói tên, dù sao Liễu Thiên Nhân hiểu rõ " cậu ấy" chỉ là ai.

Hắn phiền muộn than thở: "Lê Ly, tôi đã gặp một người phụ nữ rất tốt , xinh đẹp, vóc người cân đối, trong nhà có tiền có thế, tôi đang suy nghĩ có nên nắm chắc cơ hội này hay không." Hắn nhếch miệng, có chút châm chọc cười nói: "Đã không có được tình yêu, tôi chỉ lựa chọn tốt thực tế."

Cô mấp máy đôi môi, lời đưa đến miệng lại nuốt trở về. Trong túi truyền tới chuông điện thoại di động, cô ngẩng đầu ngại ngùng cười cười, trong lòng lại nhẹ nhàng thở ra, không khỏi cảm kích cú điện thoại này tới đúng lúc.

Màn hình điện thoại hiện lên là tên Bùi Thượng Hiên, cô ấn vào nút trả lời, lỗ tai nghe được một giọng nói lanh lảnh. Cô nhận ra giọng nói này, là mẹ của Bùi Thượng Hiên. Nói tới thật kỳ lạ, mẹ Bùi ở bên ngoài giọng nói rất bình thường, một khi qua sóng điện từ truyền đến thì trở nên khác hẳn, vừa chói lại vừa nhỏ. Bùi Thượng Hiên từng đùa với cô, nói mẹ mình có giá trị nghiên cứu khoa học.

"Lê Ly, con mau lại đây khuyên bọn họ. Hai vợ chồng nó lại tranh cãi nữa rồi."

Cô ngắt điện thoại lại không kìm được thở dài. Mười năm tu mới chung đượcthuyền, trăm năm mới tu được gối chung giường, đôi vợ chồng này không biết đã lãng phí của cô biết bao nhiêu nước miếng cũng chẳng chịu hòa thuận, bây giờ lại không biết mệt bắt đầu ba ngày một trận cãi nhỏ, năm ngày một trân cãi lớn. Bọn họ không biết mỏi mệt, người ngoài như cô cũng cảm thấy mệt chứ.

"Thật xin lỗi, là bạn tôi có chuyện, tôi đi trước ." Cất kỹ điện thoại cô thuận tiện hướng Liễu Thiên Nhân tạm biệt, mượn cơ hội thoát khỏi hoàn cảnh lúng túng này .

Hắn nghe được nội dung cuộc điện thoại, giọng mẹ Bùi chói tai khiến cô không thể nào không đưa điện thoại ra xa. Liễu Thiên Nhân mỉm cười, sau đó lại giả vờ nói chuyện nghiêm túc: "Tôi đưa em qua. Nơi này rất khó gọi xe."

Lê Ly đoán Liễu Thiên Nhân sau lưng khẳng định sẽ cười cô là một đứa ngốc nghếch không hơn không kém. Thích Bùi Thượng Hiên, nhưng lần lượt giúp anh hòa giải mâu thuẫn vợ chồng, có đôi lúc cô nghĩ đến cũng thấy mình quả thật là người tốt.

Nhưng đây chính là yêu, chỉ hi vọng anh có thể hạnh phúc, dù niềm hạn phúc đó không phải cô mang đến.

Trên đường kẹt xe, Liễu Thiên Nhân đi đường vòng đưa cô đến địa chỉ. Lê Ly vội vội vàng nói lời cảm ơn sau đó vọt vào tòa nhà, Bùi Thượng Hiên ở tầng cao, tầng ba mươi.

Lòng cô như lửa đốt đợi thang máy tới, từ giọng điệu mẹ Bùi phỏng đoán, đối với tính tình nóng nảy của đôi vợ chồng nhất định sẽ có trận chiến. Quả nhiên như Lê Ly nghĩ, bên trong phòng một cảnh hỗn độn, nơi nơi đều là mảnh vụn vỡ chén bát, còn ngổn ngang hai cái ghế dựa lộn ngược.

Lê Ly cẩn thận dè dặt tìm kiếm nơi dừng chân, mẹ Bùi Thượng Hiên từ phòng bếp cầm cái chổi ki hốt rác ra, gặp cô nhất thời than thở.

"Thượng Hiên đâu?" Không thấy vai nam chính, cô không khỏi cảm thấy lo lắng.

"Đi bệnh viện khâu vết thương, cùng vợ nó."Mẹ Bùi lắc đầu, kéo tay Lê Ly đột nhiên khóc không thành tiếng, "Tiểu Ly, bây giờ phải làm sao đây. Con nói xem cô ta đều đã gả đến nhà chúng ta, cho dù nghĩ về gia đình mình, cũng không thể cả ngày cứ đem hết những thứ tốt về nhà mình chứ, phải không?"

Lại là vì vấn đề này. Lê Ly không thể nề hà được nữa , mấy lần trước chính cô cũng cho lí do thoái thác, chuẩn bị lại làm thuyết khách. Mẹ Bùi gắng sức kéo kéo tay cô, mới phát hiện bản thân vừa rồi đã nghĩ quá nhập tâm, không nghe được Bùi mẫu nói.

"Lê Ly, đừng khuyên bọn nó, cứ để bọn nó ly hôn, người chia đôi ngả. Cũng sẽ không vì chuyện này mà thắt cổ chết." Mẹ Bùi giọng điệu như bất bình.

Cô nghĩ có lẽ bản thân mình quá bảo thủ, mang tình yêu hôn nhân trở thành một lời hứa suốt đời. Kỳ thật thế giới này đã sớm hoàn toàn thay đổi, chim di trú trở về không thể nào tìm về nơi dừng chân ngày xưa nữa.

Bùi Thượng Hiên có quyết định ly hôn, nhưng liên lụy đến tài sản vợ chồng hai người cứ tranh chấp không thôi, đẩy việc ly hôn này đến đường cùng. Anh hỏi qua Lê Ly, có bạn bè nào làm luật sư giải quyết ly hôn hay không.

Lê Ly không ngờ đến hôn nhân của anh cuối cùng cũng đến bế tắc, trong lòng buồn phiền. Đương sự anh trái lại nhận thấy, cười hì hì xin thề về sau không bao giờ bước vào tòa thành hôn nhân này nữa.

"Lê Ly, kết hôn là sai lầm, tái hôn chính là u mê không tỉnh ngộ ."Anh dùng lời thoại trong phim để nhạo báng, cô miễn cưỡng nở một nụ cười tươi tắn, so với khóc cũng không tốt hơn là bao."Sorry, sorry, tớ không nên đem việc kết hôn nói ẩu nói tả trước mặt người khác, cậu đừng có bóng ma tâm lý." Anh hiểu lầm biểu tình của cô, vội vàng cho cô vài lời động viên.

Lê Ly nâng tay đập anh một quyền, bĩu môi nói: "Tên ngốc như cậu thể nào cũng tốt, tớ một lòng phải lập gia đình ."

Bùi Thượng Hiên như là nghĩ đến cái gì , bỗng vỗ bàn, "Lê Ly, cậu còn nhớ câu nói trung học sơ cấp tớ nói với cậu không?"Cô trợn mắt, cười nhạo anh "Làm sao mà nhớ, tớ cũng chẳng muốn nhớ" .

Anh không tức giận bực bội, cứ thế nói tiếp: "Tớ nói cậu đến ba mươi tuổi còn chưa ai muốn, tớ liền cưới...." Lời còn chưa dứt, Lê Ly bị sặc nước . Từ đầu đến giờ cô chưa từng nghĩ qua những lời như vậy, bỗng nhiên anh lại nhắc đến câu này.

"Cậu đã hai mươi chín tuổi, biến thành lão xử nữ biến thái mất rồi ." Chờ cô bình tĩnh lại, anh cố tình ra vẻ lo lắng khuyên răn. Cô thiếu chút nữa buột miệng nói ra "Tớ không phải", may mà mà đúng lúc phanh lại, khó chịu trợn mắt nhìn anh, nho nhỏ nói thầm: "Tớ nhìn cậu bây giờ bắt đầu thấy biến thái rồi ."

Bùi Thượng Hiên đã nghĩ có nên hỏi cô rằng ngày hôm đó cô và anh đã xảy ra quan hệ hay không. Anh hốt hoảng có ấn tượng làm tình với một người phụ nữ, rất cảm giác hưng phấn, hơn nữa lờ mờ có gọi tên của cô. Nhưng sau đó phản ứng của cô dường như chẳng nhớ gì về chuyện đó, anh cứ cho là mình mơ một giấc mộng xuân hoang đường.

nhiều năm như vậy bên cạnh Lê Ly cũng không có bạn trai nào quá thân mật, trực giác anh cho biết căn cứ theo đạo đức quan của cô sẽ chẳng bao giờ chạy theo trào lưu một đêm tình, vì thế to gan phỏng đoán cô vẫn là xử nữ. Anh nhớ được lần đầu tiên cùng Hàn Dĩ Thần gặp máu, nhưng lần này anh lại không phát hiện vết máu ở trên giường, Bùi Thượng Hiên như trút được gánh nặng.

Mơ hồ cũng có sợ hãi, ở trong giấc mơ anh gọi tên cô, chẳng lẽ là cảm xúc thật?

Anh dám đưa người bạn tốt nhất thành đối tượng trong giấc mơ, đây là sự sỉ nhục tình bạn lớn nhất, đánh chết anh cũng muốn kín miệng như nút bình.

Trên đường về nhà có đi ngang qua cửa hàng CD, Lê Ly vào trong chọn một phim tình cảm nước Anh, ôm đệm ghế sòa xem Hugh Grant đóng Thủ tướng Anh, nhìn người bạn thân dùng máy ảnh ghi lại hôn lễ của người con gái mà anh ta yêu thầm, nhìn anh chàng dũng cảm chạy đến sân bay bày tỏ tình cảm....

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!