Mấy năm trước tại lễ truy điệu của bà ngoại, Lê Ly từng có những liên tưởng không tốt. Giờ phút này cô tin rằng, là ông trời đang trừng phạt cô. Thời điểm sắp mất đi, cô mới hiểu rõ đạo lý máu mủ tình thâm.
Liễu Chi Hiền vỗ vỗ Lê Ly, ra hiệu cô ra bên ngoài nói chuyện. Bọn họ đi khỏi phòng bệnh, ông cẩn thận dè dặt ở sau lưng khép lại cửa.
"Chú, vì sao mẹ lại biến thành như vậy?"Cổ họng cô khàn khàn cứng ngắc, nghẹn ngào khó chịu, dường như tắc nghẹn.
"Tế bào ung thư di căn đến dạ dày. Bác sĩ nói đã bị nhiều năm, không dễ dàng cứu chữa ." Liễu Chi Hiền vẻ mặt u ám, bi thương đến chết thần sắc thê lương.
Lê Ly nghe không hiểu, cái gì nhiều năm như vậy, cái gì thay đổi, cô không hiểu ra sao."Chú, mẹ con trước kia từng bị ung thư?"
Liễu Chi Hiền rốt cục biểu lộ một loại biểu tình khác —— kinh ngạc, chẳng qua ông rất nhanh khôi phục trạng thái bình thường, lắc đầu thở dài: "Con không biết sao, Mỹ Tình từng bị ung thư cổ tử cung, cũng đã cắt bỏ đi ."
Lê Ly trừng lớn hai mắt, không dám tin tưởng nhìn Liễu Chi Hiền. Ông không nhìn cô, cứ thế nói : "Mấy ngày nay mẹ cọn đều đau đến nỗi không ngủ được, vừa rồi bá sĩ đến khám cho thuốc, mới có thể ngủ một lúc."
Cô nhắm mắt lại thở sâu, mới có thể khắc chế đau đớn trong lòng. Hơn hai mươi năm, Lê Ly luôn oán trách mẹ lạnh nhạt, nhưng trước giờ chưa từng nghĩ lại bản thân phải chăng cũng có sai. Cô bị động đón chờ mẹ đến đây, Lê Mỹ Tình chẳng qua đã đến, nhưng cô lại chần chừ không tiến lên.
"Chú, chú biết khi nào ?" Cô không nhớ, cũng không có ấn tượng với chuyện Lê Mỹ Tình nằm viện, bởi vậy phỏng đoán đó là chuyện rất lâu trước kia .
Liễu Chi Hiền duỗi tay từ trong túi áo lấy ra hộp thuốc lá, lại nghĩ đến nơi bệnh viện cấm hút thuốc, lại cất trở về. Lê Ly lỗ mũi cay cay, Liễu Chi Hiền trước kia không hút thuốc, mấy ngày nay chắc hẳn ưu tư vô cùng, trước mặt Lê Mỹ Tình còn không thể biểu hiện ra ngoài.
"Ở trong bệnh viện biết được." Liễu Chi Hiền nhìn dãy cửa sổ kéo dài trên hành lang, ánh mặt trời chiếu vào , từng đốm sáng chiếu trên nền đá cẩm thạch, "Ta có bệnh kín, mẹ Thiên Nhân ở bên ngoài có người đàn ông khác." Lê Ly ngạc nhiên, hai mắt mở to, nằm mơ cũng không nghĩ đến sự thật chân tướng lại hoàn toàn trái ngược với lời Liễu Thiên Nhân đã nói.
"Chú, vì sao chú không nói cho Thiên Nhân.... Anh trai?" Cực kỳ khó khăn bài trừ hai chữ"Anh trai" , Lê Ly có chút châm chọc nghĩ Liễu Thiên Nhân suy diễn quả thực là hoang đường. Lê Mỹ Tình căn bản không có lỗi với hắn, càng không nói đến cô.
"Mẹ con tỉnh, vào trong đi. Cô ấy mấy ngày nay luôn nhắc tới con." Liễu Chi Hiền thông qua cửa kính quan sát động tĩnh bên trong, thấy Lê Mỹ Tình chuyển người lại, lập tức khẩn trương hề hề đẩy cửa vào. Lê Ly cùng ở phía sau, không rõ nên đối mặt như thế nào với người mẹ bệnh nặng.
Lại là Lê Mỹ Tình trước sau như một, mở miệng một câu mắng chửi người nói: "Nha đầu chết tiệt, đi nơi nào ? Tìm cũng tìm không được, không biết đường người trong nhà sẽ lo lắng sao?" Đáng tiếc không có khí thế ngày thường, tiếng có vẻ hữu khí vô lực.
Lê Ly nước mắt lập tức tràn mi , Lê Mỹ Tình ngừng miệng, liếc mắt ra hiệu ám hiệu Liễu Chi Hiền để mình và con gái đơn độc nói chuyện. Đợi chồng rời khỏi, bà nâng tay vỗ vỗ mép giường, gọi Lê Ly ngồi qua.
"Con nói trước đây luôn muốn biết ba là ai, mẹ luôn luôn mắng con, con có trách mẹ hay không?" Lê Mỹ Tình nhíu mày nhìn con gái khụt khịt, "Con nhóc con, toàn kế thừa khuyết điểm của ba mẹ, chẳng trách bộ dạng xấu như vậy."
Vẫn như cũ, không có thay đổi sao! Lê Ly cắn môi muốn cười, nhưng tưởng tượng đến sau này mẹ còn không thể nói mình khó nhìn, không khỏi đau buồn."Mẹ, mẹ không thể nói con xinh đẹp hơn trước kia sao?" Không muốn Lê Mỹ Tình thêm thương cảm, cô đành phản bác một hồi.
Lê Mỹ Tình cười cười, duỗi tay trên chân cô vỗ một cái, trong miệng giọng căm hận nói: "Một chút đều không gầy được, có thể xinh đẹp đến mức nào chứ?" Cô nhìn thấy tay sưng phù , mu bàn tay còn chi chít lỗ kim truyền nươc, nhìn đến ghê người.
"Con không cần đàn ông, cuộc đời này con chỉ cần mình mẹ." Hóc mắt Lê Ly lại ướt át, nghĩ đến bà ngoại đã qua đời nói qua ba ruột của cô là người đàn ông vô lương tâm. Cô cũng tự nhiên đem bệnh Lê Mỹ Tình quy kết lên người ba chưa gặp mặt đó.
Lê Mỹ Tình thở dài: "Ba con muốn con trai, tình nguyện nộp tiền phạt cũng muốn sinh một đứa." Nói rồi im lặng, hình như nhớ lại đau khổ năm đó, "Mẹ vui vẻ, con từ nhỏ đã thông minh, có con gái như vậy, mẹ rất hạnh phúc."
Lê Ly nâng tay che lại miệng, nước mắt thấm ướt kẽ bàn tay. Cô cho rằng mẹ và cô là kiếp trước có thù, thì ra bà và cô đều không biết cách biểu đạt, lãng phí nhiều năm như vậy.
"Con rất giống mẹ, đều là để tâm vào những chuyện vụn vặt. Nhiều năm độc mồm độc miệng với con, mẹ chỉ là nghĩ cho con càng thông minh một chút, đem bản thân trang điểm được xinh đẹp chút, có thể tìm một người đàn ông tốt tốt, mẹ đi cũng đi được yên tâm." Lê Mỹ Tình lộ ra ra vẻ thống khổ, đau đớn kéo đến lần nữa trong thân thể suy nhược.
Lê Ly đưa tay qua, "Mẹ, đau thì nói con." Cô gắng sức hít mũi, "Mẹ còn chưa thể đi, mẹ còn chưa nhìn thấy con tìm được người đàn ông tốt, làm thế nào có thể mặc kệ con?"
"Nha đầu ngốc, " Lê Mỹ Tình ngón tay chỉ phía ngăn kéo, "Cho mẹ, thuốc giảm đau."
Cô có dự cảm, bản thân gần mất đi mẹ, lại một lần nữa trải qua cảm giác tuyệt vọng đó. Lê Ly phảng phất như tứ cố vô thân bị vứt bỏ nơi hoang dã, trong đầu óc cô xoay quanh một cái tên, người đó hứa hẹn với nàng sẽ sống lâu.
Bùi Thượng Hiên đi đến công viên Hoàng Phổ, bóng dáng lẫn trong hàng cây. Anh nhanh chân tiến lên, sợ cô làm chuyện gì ngốc nghếch. Nghe đến tiếng bước chân sau lưng, Lê Ly quay đầu lại.
"Tớ có thể làm gì?" Anh đang trầm tư suy nghĩ vấn đề này, gặp được cô liền buột miệng nói ra. Trong những tháng năm dài đằng đẵng, trước sau đều là Lê Ly ủng hộ anh, bây giờ đến phiên anh duỗi ra giúp đỡ .
Lê Ly buồn bã, run giọng nói: "Mẹ tớ, ung thu giai đoạn cuối." Trái tim anh trong phút chốc run rẩy, nghĩ đến sáu năm trước Lê Ly dựa vào bờ vai mình từng nói qua—— tớ không muốn nhìn thấy cái chết, không muốn.
Cô nhìn qua là một cô gái kiên cường, sự thật lại cực kỳ yếu ớt. Anh cúp điện thoại, chẳng mấy để tâm công việc trong của hàng, gọi xe taxi lập tức chạy tới công viên Hoàng Phổ.
Đã quên mất bắt đầu từ khi nào, cô đến công viên Hoàng Phổ ngắm nhìn phong cảnh. Ngồi trên bờ đê nhìn nước sông vỗ bờ, nhìn hải âu giang cánh bay, tâm tình Lê Ly sẽ chậm rãi thư thái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!