Bùi Thượng Hiên từ nhỏ đến lớn rất ít khi rơi nước mắt, cho dù trước kia bị cha anh dùng gậy mây giáo huấn, cho dù năm đó anh bị đưa vào nhà giam khổ sở, anh chưa từng rơi một giọt nước mắt. Nhưng giờ phút này, anh ôm Lê Ly, như đứa trẻ bị tủi thân khóc nấc đến thê thảm.
Bùi Thượng Hiên không dám nói cho Lê Ly bản thân thiếu nợ hai mươi vạn, lấy cá tính Lê Ly nhất định sẽ tìm mọi phương pháp thay anh chia sẻ nợ nần. Thời điểm mà anh gặp xui xẻo, cô tất nhiên không quay lưng như người khác mà hoàn toàn ủng hộ, về tình về lý anh đều không thể kéo theo Lê Ly vào.
Buổi tối anh đưa Lê Ly bị thương trở về, sau khi về đến nhà cha mẹ ở phòng khách chờ anh, hỏi anh tương lai có tính toán gì không. Bị lừa đã thành sự thật, hối hận cũng không bù được tổn thất, còn không bằng suy xét vấn đề hiện thực và tương lai.
Những hàng hóa còn tồn trong kho toàn bộ đều cầm cho người khác, qua mấy ngày đã có người tới thu hồi cửa hàng, không còn cách nào để duy trì kinh doanh. Ngoài cha mẹ và một người bạn không rời bỏ anh, anh chỉ có hai bàn tay trắng.
Trước khi cha mẹ anh rời phòng ngủ bỏ lại một câu: "Tai vạ đến vợ chồng người ta còn thân ai nấy lo, con bé Lê Ly rất được."
Bùi Thượng Hiên đương nhiên rõ ràng Lê Ly là cô gái tốt. Chính là bởi vì rất tốt, cho nên không thể đem ra so sánh được, anh tự biết xấu hổ. Anh thậm chí cố chấp cho rằng cô gái lòng dạ tốt bụng như Lê Ly sẽ là mối tình đầu của người nào đó , mà không phải luôn giải quyết rắc rối cho anh.
Lòng bàn tay cô mở ra lưỡi dao sắc bén, máu tươi đầm đìa nhìn đến ghê người. Giây phút đó anh mong thời gian có thể quay trở lại, khi còn là một thiếu niên Bùi Thượng Hiên đạo đức trong sạch xứng tầm với cô, cho anh có tư cách yêu cô.
Anh chọn nhầm đường, chỉ có thể đứng ở phía xa gửi cô lời chúc phúc —— người mang lại hạnh phúc cho cô, nhất định sẽ xuất hiện.
Tay Lê Ly được băng gạc quấn từng lớp từng lớp, miệng vết thương rất sâu, cầm được máu mất cả nửa ngày. Cô không hề nghĩ rằng bản thân mình dùng hết sức như vậy, nóng lóng thì bất chấp mọi thứ, lúc ấy trong đầu cô chỉ có ý niệm chảy máu, ngoài ra trống rỗng.
Cô không cảm giác được đau đớn, chắc có lẽ cái đau trong lòng còn lớn hơn cả cơ thể. Bùi Thượng Hiên phủ định tất cả những năm tháng trước kia khiến cô lạnh đến thấu xương, cô có thể chịu đựng được câu"Không thích người quái dị ", đó là sự thật không thể bác bỏ, người nhà đều không thấy cô xinh đẹp; cô cũng có thể chịu đựng được những cô gái xinh đẹp tới lui bên cạnh anh, dưới đáy lòng tự mình an ủi chí ít chứng minh anh vẫn chưa có được tình yêu thật sự; cô thích anh hết thuốc chữa, chỉ vì buổi chiều gió năm mười bốn tuổi anh thay cô châm nến , một chút ấm áp đó khiến cô vững tin không chùn bước.
Dù thời niên thiếu không ai thích cô, Bùi Thượng Hiên là người đầu tiên duỗi đôi tay tình bạn.
Ban đầu yêu, dù cho cách khoảng cách xa nhất, vẫn luôn như cũ. Năm 1994 Liễu Thiên Nhân hủy đi trinh trắng của Lê Ly, cô cố chấp cho rằng tình yêu của bản thân không xứng đáng được công khai. Năm 2000 cô dùng máu tươi lập lại lời thề: nếu như chúng ta không thể yêu nhau, thì cứ làm bạn bè mãi mãi không phản bội.
Cho đến về sau bọn họ mới hiểu rõ, yêu chính là yêu, không cần tư cách. Cái gọi là "Tư cách" chỉ là viện cớ che dấu bản thân yếu đuổi nhát gan, Lê Ly và Bùi Thượng Hiên đều đang sợ hãi bị từ chối.
Ngày cửa hàng bị thu đi, Bùi Thượng Hiên tại đứng lặng thật lâu. Điện thoại vang chuông đều đặn trong túi áo khoác, anh tùy ý bấm máy trả lời.
Cha mẹ anh đem căn phòng chuẩn bị cho anh kết hôn bán đi, năm ngàn hai là giá tiền một căn phòng tại Thượng Hải bấy giờ, tính cả này khoản tiền tất cả sau khi trả nợ xong, anh vẫn còn nợ đến năm vạn.
Người đến người đi như dòng nước chảy, quảng trường máy vi tính Thái Bình Dương này, rồi công ty, bến cảng, cửa hàng, đây là một trận chiến thu nhỏ trong thành phố Thượng Hải này.
Anh nghĩ đến Lê Ly từng đứng phía bên kia đường Giang Phổ nói với anh: "Bùi Thượng Hiên, chúng ta không thể vì những tòa nhà to lớn này ngăn cách chứ?"
Năm đó anh nghe nhưng lại không hiểu, bây giờ lại tràn đầy cảm xúc. Kinh tế thành phố phát triển không chỉ thay đổi cuộc sống, còn thay đổi cả suy nghĩ. Thắng làm vua thua làm giặc, câu nói này đã từng ám ảnh anh trong suốt một quãng thời gian.
"Đồ ngốc, tớ liền biết cậu ở đây." Bên cạnh truyền tới giọng nói quen thuộc, khóe miệng anh nhếch lên tạo thành một nụ cười thoáng qua, những mất mát nặng trĩu trong lòng liền như có như không. Lúc trước nói sẽ trở thành người lạnh lùng, nhưng chỉ đối với duy nhất cô là không thể .
Bùi Thượng Hiên từ trong túi áo lấy ra điện thoại di động, ấn một dãy số. Anh cười cười, nâng tay vân vê tóc ngắn của cô: "Tớ không có chuyện gì, sắp xếp vài chuyện thỏa đáng."
Lê Ly thờ ơ như không nhếch miệng cười, khuỷu tay hướng lồng ngực anh thúc một cái,"Cậu vấp ngã ở đây, làm thế nào tớ yên tâm để cậu ở đây được?"
Anh cầm bàn tay cô, mở ra lòng bàn tay. Vết sẹo kia rất dài, xéo xuống cắt qua đường sinh mệnh, đường sự nghiệp, đường tình yêu, như là đem cả cuộc đời phân thành hai bờ trái phải. Lê Ly từ trong ánh mắt của anh hiểu được hổ thẹn, không tự nhiên cười nói: "Không may có một ngày chúng ta thất lạc, chờ đến tóc trắng xoá cả khuôn mặt và thân hình đều biến dạng, bằng vết sẹo này cậu còn có thể nhận ra tớ."
Anh không nói chuyện, nhanh chân bước về nhà, có chim bay lượn xẹt qua bầu trời. Ánh mắt sâu xa nhìn trên mặt Lê Ly, nụ cười sáng ngời sạch sẽ.
"Tớ không nói cho cậu, mùa xuân tớ đơn độc đi đến đồng ướt một lần, đã nhìn thấy con chim tớ thích nhất, nó bay trở về ." Anh sờ tóc của cô, nỉ non nói: "Cho nên tớ nhất định có thể nhận ra cậu, cho dù cậu biến đổi như thế nào."
Mũi cô cay cay, thì ra anh chưa từng quên mất.
Suốt cả một năm, Bùi Thượng Hiên đều liều mạng kiếm tiền. Ban ngày anh làm công việc chuyển phát nhanh, buổi tối lại làm phục vụ tại KTV, mỗi ngày chỉ ngủ bốn giờ. Lê Ly tiến cử người phụ trách công ty hành chính tổng hợp để Bùi Thượng Hiên chuyển phát nhanh, có một lần anh chuyển đồ đến, thời gian nghỉ trưa đều nghe mọi cô gái ồn ào thảo luận đề tài" Nhân viên chuyển phát nhanh rất đẹp trai ", Lê Ly im lặng khó chịu cúi đầu ăn cơm.
Lê Ly quy kết bi kịch của bản thân thành không tự lượng sức mình yêu một người đàn ông anh tuấn, bọn họ đứng chung một chỗ hình ảnh không phù hợp, nhận thức này khiến cho Lê Ly thất bại, tại đấy là lý do khiến cô lùi bước năm 1994. Sau đó dù có chuyện xảy ra, nhưng khung xương trong cô vẫn là tự ti.
Bên ngoài thế giới dù vẫn xem trọng ngoại hình, cho dù là đem "Người không thể xem bề ngoài" này câu nói đọc làu làu.
Cô hiểu rõ, chính mình cả đời này đều khó có khả năng trở thành mỹ nữ, ngay cả cơ hội được người ta khích lệ một câu "Xinh đẹp" cũng không có.
Tháng ba năm 2001, Lê Ly nhận được thiệp mời kết hôn của Uông Hiểu Phong. Cô nhìn bức ảnh cưới nhỏ của đôi vợ chồng son, bờ môi chú rể đều nhìn thấy rõ ràng niềm hạnh phúc lan tỏa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!