Chương 13: (Vô Đề)

"Đã lâu không gặp." theo thời gian Hàn Dĩ Thần ngày càng xinh đẹp quyến rũ, rất lâu trước kia Bùi Thượng Hiên từng nói với Lê Ly rằng Hàn Dĩ Thần là loại cô gái càng lúc càng xinh đẹp, thiếu niên nghĩ ngợi không biết hình dung bằng tính từ gì, chỉ biết dùng những từ ngữ đơn giản nhất để khen ngợi.

Lúc đó chẳng qua Lê Ly cho rằng anh là "Người yêu trong mắt hóa Tây Thi", tuy nhiên giờ phút này lại không thể không tán đồng cách nhìn người của anh. Có một loại phụ nữ, may mắn có được khuôn mặt xinh đẹp không nói , ngay cả thời gian cũng chẳng thể khiến cô ta chùn bước. Vẻ đẹp của cô, như những nụ hoa sắp nở rộ, thể hiện từng gian đoạn khác nhau. Dù cho cuối cùng cũng tàn héo, vẫn là kết thúc một cách xinh đẹp nhất.

Cô đã từng gặp qua rất nhiều người đẹp, xinh đẹp hoạt bát, nóng bỏng khiêu gợi, khí chất nhã nhặn lịch sự. Bên cạnh Bùi Thượng Hiên luôn luôn vây quanh những gương mặt xinh đẹp, vì vậy Lê Ly trở nên càng thờ ơ. Chỉ riêng Hàn Dĩ Thần, cô thừa nhận bản thân thua tâm phục khẩu phục.

Hai người các cô chỉ chào hỏi vài câu đơn giản, không khác gì ngoài "Công tác ở đâu ", "Gần đây được không ", các cô vốn chẳng phải bạn bè thân thiết, huống chi còn có con sông thời gian ngăn cách, còn có một thiếu niên là Bùi Thượng Hiên.

"Tôi phải đi toilet." Lê Ly dùng câu nói này để nói lời từ biệt, cô do dự nhiều lần, cuối cùng cũng không nói mình và Bùi Thượng Hiên buổi tối này có hẹn.

Nếu như cô nói, cô sợ Hàn Dĩ Thần lại sẽ lại đột ngột bật ra như năm đó, đem anh từ bên cạnh mình mạnh mẽ cướp đi. Cho dù trong lòng tỉnh táo, Bùi Thượng Hiên và Hàn Dĩ Thần cũng sẽ đáp một câu thành ngữ kia ——"Ly nước đổ hốt sao đầy".

Hàn Dĩ Thần mỉm cười hơi hơi gật gật đầu, hai người đều có thể hiểu được lẫn nhau không cần đưa phương thức liên lạc lại, cứ làm như: gặp gỡ bất ngờ, không cần làm như đã gặp .

Trước khi Lê Ly đẩy cửa bước vào toilet, cô đột nhiên thăm hỏi: "Lê Ly, cậu thích cậu ấy, đúng không?" Nhiều năm trước, tại cảnh hoàng hôn chiều hôm mênh mông cô ấy cũng đã từng hỏi vấn đề tương tự vậy.

"Biết hay không, thì có ý nghĩa gì?" Lê Ly vẫn không đối mặt trả lời như trước, nhẹ nhàng hỏi lại.

Cô đem tình yêu thời niên thiếu chắp tay bỏ đi, bất luận là ai nhận được, cô đã chẳng còn tư cách nào hỏi đến. Hàn Dĩ Thần nhẹ nhàng nở nụ cười, tạm biệt với Lê Ly.

Lê Ly ngồi trên bệ rửa tay trong toilet nhà hàng khách sạn năm sao nổi tiếng, dùng tay che kín mặt. Trong đầu óc cô quanh quẩn tiếng Bùi Thượng Hiên: "Tôi thích cậu ấy, thật lòng thích cậu ấy."

Cô trơ mắt nhìn Hàn Dĩ Thần rời khỏi, cô rất ích kỷ.

Bên cạnh Bùi Thượng Hiên tới tới lui lui nhiều phụ nữ như vậy, nhưng người duy nhất anh thích qua chỉ có Hàn Dĩ Thần. Lê Ly luôn nhìn anh, anh che dấu dù có tốt đi nữa, nhưng trước mặt cô lại rõ ràng như vậy.

Lê Ly mang cảm giác bứt rứt đi tới quán rượu, đèn rực rỡ mới lên, cả con đường đập vào mắt toàn người là người, giống như toàn dân thành phố Thượng Hải cùng đổ về đây. Bên trong quán rượu càng chật chội, hết chỗ, người đứng uống rượu lại không ít. Lê Ly ở trong đống người chen tới chen lui tìm kiếm Bùi Thượng Hiên, âm nhạc đinh tai nhức óc, cho dù cô có gọi điện thoại cũng đoán rằng anh không nghe thấy tiếng chuông.

Lê Ly kiễng chân mũi chân rướn cổ lên, cố gắng lướt qua dòng người phía trước nhìn xem trong góc khuất có người đàn ông mà mình đang tìm kiếm hay không. Thân hình cô cao một mét năm mươi sáu liền không thể phát triển được nữa, và đây trở thành điều hối tiếc trong lòng cô. Lê Ly mua y phục rất lúng túng, lấy chiều cao của cô thì chỉ nên mua trang phục cỡ S, nhưng cô lại không thể mang vừa những chiếc áo cỡ S chỉ dành cho những người thon thả. Áo thì cũng được đi, nhưng là quần rất phiền toái, mỗi lần đều phải đưa Lê Mỹ Tình cắt một đoạn dài rồi phải may lại, đương nhiên mỗi một lần làm phiền Lê Mỹ Tình kết quả chính là bị lải nhải "Lại béo rồi, như thế này thì sao con gả ra ngoài được?"

May mà mà gần đây công tác bận rộn, vòng eo của cô nhỏ đi 2 tấc, miễn cưỡng nín thở có thể mặc vừa quần cỡ S.

Sau lưng có người vỗ vỗ cô, Lê Ly cho rằng là Bùi Thượng Hiên trở về, phía sau lại là một người đàn ông hai lúm đồng tiền sâu trên má. Cô không hề biết anh ta, quyết định quay lại đi tiếp tục tìm kiếm.

Tiếng ồn ào, anh ta bịt lấy lỗ tai kêu to: "Cô là Lê Ly phải không?"

"Anh là?" Trong ấn tượng của cô chưa từng gặp anh ta, nghi ngờ anh ta vì sao lại có thể gọi tên mình chuẩn xác đến vậy.

"Tôi là Phan Văn Huy bạn của Bùi Thượng Hiên, cậu ấy ở bên kia." Anh ta nghiêng người, ngón tay chỉ về hướng đó." Cậu ấy đang chơi bài, cho nên tôi đến đây đón cô."

Lê Ly trong lòng nguội lạnh, nguyên tưởng rằng chỉ có Bùi Thượng Hiên và cô cùng chào đón thời khắc thiên niên kỷ, nhưng rất nhanh lại thoải mái. Cô không phải là lần đầu tiên quen biết Bùi Thượng Hiên, tên gia hỏa này sửa không được tính cách thích náo nhiệt, gọi bạn dẫn bè là chuyện bình thường.

Bùi Thượng Hiên và bạn bè của anh cùng dựa vào tường, chơi tám trên mười. Thấy Lê Ly tới đây, Bùi Thượng Hiên nhanh chóng đẩy bạn gái đang dựa vào ngực ra, cho Lê Ly ngồi đến cạnh anh giúp anh tính bài.

"Lão đại, làm gì có người đánh bài như anh vậy?" Một trong những đối thủ bất mãn kêu gào.

Anh nâng cằm khiêu khích nói: "Thiết, tôi thích vậy, không được sao?"

Lê Ly nhìn anh ôm một cô gái, trước đó nhìn thấy Hàn Dĩ Thần, cô đã nảy sinh cảm giác thấy người khác gặp họa mà vui mừng nên hổ thẹn, bây giờ đã được thay thế bằng ưu tư. Cô lấy lại tinh thần, đạp anh một cước: "Bài phẩm như nhân phẩm, tên gia hỏa cậu đừng cố tình gây sự." Nhún nhún vai, nhìn xem bàn trước vốn ba nam hai nữ không quen nhau, Lê Ly tự giới thiệu như đã làm qua rất nhiều lần: " Tôi là Lê Ly, là bạn trung học của tên này."

" Thì ra chị chính là chị Lê sao, thường thường nghe lão đại nhắc đến chị." Bùi Thượng Hiên cười ha ha.

Người đàn ông mới vừa rồi bị Bùi Thượng Hiên trách móc đưa mắt nhìn anh đang ngạo mạn, "Chị Lê, nhân phẩm của chị mới nhìn qua cũng tốt hơn so với lão đại nhiều."

"Các cậu còn không đánh bài?" Bùi Thượng Hiên hùng hổ quát, nhưng khuôn mặt cười tít mắt, rõ ràng là không phải thật sự bực bội. Anh hướng về Phan Văn Huy bĩu bĩu môi, "A Văn, thay tôi tiếp Lê Ly. Chẳng qua không được chuốc say cô ấy nha, cô này phẩm rượu còn thua xa nhân phẩm đó."

"Biết rồi." Phan Văn Huy một cái vỗ tay vang lên, hỏi Lê Ly có thể uống bia hay không . Cô oán trách trừng mắt với Bùi Thượng Hiên, bày tay đưa lên ra hiệu với anh ta loại đồ uống nào cũng được.

Hình bóng Phan Văn Huy rất nhanh chìm nghỉm trong đám người, Lê Ly tìm một cái ghế dựa ngồi xuống, ngầm thở dài. Từ năm 1997 anh đưa cô lừa đến Quảng trường Nhân Dân, cô ở trước đám đông phẩy tay áo bỏ đi, Bùi Thượng Hiên liền cho rằng cô " không hòa đồng", mỗi lần kéo cô đi tham gia tụ họp đều sẽ tìm mọi phương pháp cho bạn bè anh chú ý đến Lê Ly. Cô nói qua với anh rất nhiều lần đừng làm loại chuyện vô ý nghĩa này, anh đều làm như gió thoảng bên tai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!