Chương 12: (Vô Đề)

So với chuyện hôm nay Hàn Dĩ Thần vắng mặt thì vẻ mặt lạnh nhạt của Lê Ly càng khiến anh cảm thấy rất khó chịu trong lòng. Thế là ngay sau khi tươi cười chào tạm biệt bạn học cũ, anh liền hất cánh tay cô gái xinh đẹp ở bên cạnh, bảo cô ta tự đi về nhà.

"Thượng Hiên, sao anh giận em vậy? Em không nói gì sai mà". Cô gái không vui, bĩu môi nũng nịu.

Bùi Thượng Hiên không thèm để ý, cau mày không nói gì, lại còn tỏ dáng vẻ lạnh lùng đáng sợ. Thấy thế, cô gái liền biết điều im lặng, ngoan ngoãn xoay người rời đi.

Anh quay người về hướng về nhà, đuổi theo Lê Ly, tìm kiếm bóng hình quen thuộc dưới ánh đèn đường. Thả đèn đã trở thành tiết mục truyền thống trong ngày Quốc Khánh ở Thượng Hải, nhìn ra cửa đám người cầm đèn nối nhau không dứt, chen chúc chật chội khiến Bùi Thượng Hiên phải chửi thề một tiếng

Mắt anh khá tốt, dưới ánh đèn sáng trưng của cửa hàng KFC, anh liền phát hiện ra cô, Lê Ly đang phải dừng lại vì một đám thanh niên ùa ra từ cửa hàng.

"Lê Ly!" Anh lớn tiếng gọi to, sợ thân hình nhỏ nhắn của cô lại lần nữa mất hút trong biển người.

Cô nghe thấy, quay đầu tìm kiếm người đã gọi mình. Bùi Thượng Hiên vòng qua những đôi tình nhân đang chậm rãi sánh bước, chạy nhanh về phía cô.

Dừng lại trước mắt cô, thấy vẻ mặt cô tỏ ra nghi hoặc, anh nhất thời không biết mở miệng nói ra sao. Đến cả nửa ngày, anh hắng giọng nói: "Cô nhóc này, sao cậu không ngồi xe về"

Cô thở ra, cười nhạt "Đồ ngốc này, cậu không thấy giao thông tắc nghẽn sao?" Lê Ly đi về phía trước, không thèm quan tâm đến anh.

"Có thể gọi taxi đi đường vòng, nhà cậu ở xa chỗ này như thế" Anh ba chân bốn cẳng đuổi theo, sánh vai bên cô. Vừa rồi giữa dòng người như nước, vì không tìm được cô nên anh rất nôn nóng, bây giờ bước chân đã trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Lê Ly liếc nhìn anh, Bùi Thượng Hiên mặc một chiếc áo màu sắc khá đẹp, cô luôn không thích màu hồng cánh sen. Nhưng anh mặc nó thì thật sự rất đẹp trai, hai hàng cúc trên không cài, lộ ra phần xương quai xanh vô cùng quyến rũ. Vừa rồi ăn cơm anh ngồi đối diện với cô, Lê Ly luôn tự khinh bỉ chính mình vì đã tâm thần bất ổn. Không chỉ cô, mà những bạn gái khác cũng đều chú ý đến Bùi Thượng Hiên nhiều hơn.

Nguyên nhân mọi người để ý đến vậy là do vẻ ngoài điển trai cực kì hấp dẫn, huống hồ, người đàn ông này còn có rất nhiều tiền.

Anh là người đàn ông điển trai, so với những anh chàng trưởng thành từ trường đại học càng có vẻ phong trần hơn. Lê Ly thầm thở dài, cảm thấy mọi cô gái, ai cũng đều lén để ý đến anh.

Cô quyết tâm buông tay, lúc xoay người còn lưu luyến nhìn lại. Thật không có tiền đồ! Lê Ly tự khinh bỉ chính mình, khóe miệng mỉm cười châm chọc: "Cậu không biết tớ đang cố gắng giảm béo à?" Cô nói lại lời anh ban nãy.

Bùi Thượng Hiên nắm chặt hai bờ vai Lê Ly, khiến cho cô ngẩng đầu đối diện với mình. Trong lòng anh như lửa đốt, còn có chút tủi thân, rõ ràng là cô đã nhắc nhở anh không cần phải trốn tránh, phải chứng minh bản thân "đang rất tốt" để khiến mọi người không thể nói được gì, nhưng hiện tại chính anh lại đang tốn công vô ích làm ra chuyện có lỗi với cô.

"Lê Ly, nói rõ đi, cậu có ý gì?"

Cô nhất định sẽ không cho anh cơ hội hiểu được, điều thật sự khiến cô không thoải mái chính là việc anh mang phụ nữ theo, cô ghen tị với tất cả những người "bạn gái" quang minh chính đại đi bên cạnh anh. Nhưng mà, cô lấy tư cách gì để truy hỏi anh thân thiết với người khác trước mặt mình? Cô với anh, chẳng thân chẳng quen, cùng lắm cũng chỉ là bạn từ thời trung học mà thôi.

Cô giãy giụa muôn thoát khỏi cánh tay anh, bước lùi lại nửa bước giữ khoảng cách. "Bùi Thượng Hiên, năm nay tớ đã học năm cuối rồi, phải thi tốt nghiệp, phải dịch thuật, phải viết luận văn, tìm việc làm, tớ không có nhiều thời gian rảnh để lo cho cậu đâu" Cô nhìn hàng cây dưới ánh đèn hai bên đường, ánh mắt cô đơn…

Trong lòng Bùi Thượng Hiên hụt hẫng đến kì lạ, giống như là bước hụt chân rồi ngã xuống, nói không nên lời. Muốn thoát khỏi cái cảm giác không tự nhiên kì quái này, anh khiêu khích nói: "Cậu không đến làm phiền tớ, tớ còn muốn thắp hương cám ơn ông trời phù hộ đấy"

Cuối cùng cô cũng dừng ánh mắt nhìn về anh, thở dài giống như trút đi được gánh nặng: "Như vậy cũng tốt, chúng ta chẳng ai nợ ai"

Chẳng ai nợ ai? Bùi Thượng Hiên nghe không hiểu.

Thầy giáo tìm Lê Ly nói qua, hi vọng cô có thể đăng kí nghiên cứu sinh tiếp tục đào tạo chuyên sâu. Lê Ly ngoài mặt dịu dàng trả lời: "Em sẽ suy sét cần thận" nhưng kì thực cô đã sớm có quyết định. Cô muốn đi tìm một công việc, giảm bớt gánh nặng cho Liễu Chi Hiền.

Mặc dù Liễu Thiên Nhân đạt được học bổng, thời gian rảnh còn đi làm thêm, nhưng Liễu Chi Hiền mỗi tháng vẫn phải gửi cho hắn mấy trăm đô la tiền phí sinh hoạt. Vì thế, mỗi ngày ông đều phải dạy thêm, đến cả hai ngày nghỉ lễ cũng làm việc không nghỉ.

Lê Mỹ Tình xót xa chồng làm việc vất vả, tránh không khỏi trách móc mẹ Liễu Thiên Nhân không để tâm, đứa còn này bà ta cũng có một phần trách nhiệm. Những lời này đến tai Lê Ly, tự nhiên cô lại nghĩ đến Lê Mỹ Tình mượn việc này để ám chỉ rằng chính mình cũng đang tạo thêm phiền phức cho Liễu Chi Hiền.

Cô không hề đề cập đến lời khuyên của thầy giáo, trái lại, mỗi lần ăn cơm, Liễu Chi Hiền lại quan tâm hỏi han xem cô có dự tính gì không.

"Con định lấy bằng chứng nhận tiếng anh, thì cơ hội xin việc sẽ rất cao" Lê Ly đã theo học một khóa dịch thuật cap cấp, cô dùng học bổng để chi trả chi phí cho khóa học này. Trước tiên, Lê Ly còn có chút do dự, nghĩ đến bằng tiếng anh chuyên nghiệp cấp tám cũng đủ, nhưng Uông Hiểu Phong đã nói : "Không có đầu tư thì không có kết quả", lí luận này đã thuyết phục cô, vì thế Lê Ly mới quyết tâm muốn lấy bằng được: "Giấy chứng nhận nhân tài đáng quý của thành phố Thượng Hải"

"Lê Ly, thành tích của con không tệ, nên thử suy nghĩ đến học nghiên cứu sinh xem?" Liễu Chi Hiền nghiêm túc hỏi han.

Trong lòng Lê Ly rất ấm áp, nói không cảm động là giả dối. Cô nghĩ mấy năm trước, quyết định của cô không hề sai lầm, cô không thể nào khiến con trai của người đàn ông nhân từ trước mặt này phải vào tù được.

"Chú, con đã học nhiều năm như vậy. con nghĩ giờ cũng nên tìm một công việc rồi." Cô dịu dàng từ chối.

Liễu Chi Hiền tiếc nuối lắc đầu, cảm khái nói: "Chờ con đì làm rồi, sẽ cảm thấy đi học thật tốt. Dù sao thì, chúng ta cũng tôn trọng lựa chọn của con."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!