Chương 11: (Vô Đề)

Liễu Thiên Nhân khởi hành đi Mĩ, Lê Ly bị mẹ ép đến sân bay tiễn hắn. Cô rất hận Liễu Thiên Nhân, nhưng mảnh giấy hắn xé kẹp trong sách kia không thể xem nhẹ, cô không thể nói rõ cảm giác mình đối với hắn là gì, Lê Ly đành làm đà điểu không biết gì.

Thiên Nhân chỉnh lý hành trang tại nhà, đem tất cả sách vở trước khi thi đại học đều bán đi, cô thấy cuốn sách tham khảo mà cô trả cho hắn nằm ở trong đó. Trái tim Lê Ly đột nhiên nhói lên một chút, dai dẳng trong vài giây.

Đêm trước khi hắn rời đi, Lê Ly làm thêm ở công ty nghiên cứu thị trường về nhà, đi đến dưới lầu thấy Liễu Thiên Nhân cô đơn hút thuốc.

Khoảng cách mười mét, cô dừng bước chân lại. Ban đêm mùa hè oi bức, không có gió đêm, toàn thân cô toát đầy mồ hôi, trên dưới đều có, chỉ mong nhanh chóng về phòng tắm rửa.

Điếu thuốc kẹp giữa ngón tay Liễu Thiên Nhân, ánh lửa nhỏ trong màn đêm nhẹ nhàng lay động, có một chút vắng vẻ cô đơn.

Hắn và cô, cách mười mét nhìn nhau, cuối cùng không ai nói lời nào. Lê Ly xoay người lên lầu, mà hắn tiếp tục ở dưới lầu hút thuốc. Lúc cô tra chìa khóa vào cửa, giật mình nhớ được cha con Liễu Chi Hiền đều không biết hút thuốc.

Lắc lắc đầu, cô đem cảm giác quái dị ném ra sau đầu. Lê Ly vỗ vỗ mặt ra lệnh cho bản thân phải tỉnh táo, cô nhất định là điên rồi mới quan tâm để ý Liễu Thiên Nhân.

Tại sân bay lần đầu Lê Ly nhìn thấy mẹ của Liễu Thiên Nhân, một phụ nữ trung niên khí chất sang trọng và xinh đẹp. Nghe nói thường hay giống mẹ, từ bề ngoài của hắn cũng có thể đoán được mẹ hắn là mỹ nhân. Bà chẳng những có bề ngoài xuất sắc, giọng nói cũng cực kỳ êm tai, nói chuyện ngữ điệu chậm rãi, như một cô tiểu thư dòng dõi cao quý được dạy dỗ nghiêm khắc. Lê Ly đánh giá khách quan và công bằng: mặc kệ nhìn từ phương diện nào , mẹ của Liễu Thiên Nhân và Liễu Chi Hiền tương đối xứng đôi.

Có thể điều này không phải chỉ mình cô nghĩ vậy, Lê Ly phát hiện mẹ mình sắc mặt trở nên rất khó coi, sau đó Liễu Chi Hiền tựa vô ý cầm tay Lê Mỹ Tình . Nắm thật sự rất chặt, giống như muốn để cho mọi người đều biết tình cảm giữa bọn họ.

Từ trước đến nay cô không thể hiểu nổi Liễu Chi Hiền yêu mẹ mình ở điểm nào, thân là con gái Lê Mỹ Tình thế nhưng một lý do vớ vẩn mà cô cũng chẳng thể nào thuyết phục được mình, nhưng thấy cảnh này Lê Ly chợt cảm thấy thoải mái. Liễu Thiên Nhân cũng thấy, khóe miệng hiển hiện một nét cười sâu xa yếu ớt.

Hắn không tạm biệt với Lê Ly , chỉ là dùng cách tiễn người thân nhìn cô một cái. Cái nhìn này thoáng qua rất nhanh, Lê Ly căn bản bắt không được ưu tư dưới đáy mắt đó.

Chuyến bay 747 bay lên trời cao, Liễu Thiên Nhân rời khỏi thành phố này. Trên đỉnh đầu cô xẹt qua chiếc máy bay màu bạc, tựa như một con chim khổng lồ giương đôi cánh bay đi.

Ly biệt, còn có thể trở về hay không?

Khai giảng vào tháng chín, Lê Ly học đại học năm thứ ba. Bùi Thượng Hiên tại trong lúc nghỉ hè có mời cô đi ăn cơm, mang bạn gái theo giới thiệu cho Lê Ly. Chẳng phải là cô gái xinh đẹp ở phòng trà hôm trước, anh lại đổi người.

Cô nhớ được có một năm vào tháng tư, trong mùa hoa anh đào nở rộ, Bùi Thượng Hiên vỗ bờ vai cô bá đạo nói: "Lê Ly, người mà tớ thích, cậu cũng thích."

Lê Ly mỉm cười nhẹ nhàng, lịch sự chào hỏi và hàn huyên tán gẫu với bạn gái anh, trong lòng có chút trào phúng nghĩ: người mà anh thích thật quá nhiều, cô sẽ chẳng đuổi kịp tốc độ của anh.

Có lẽ anh đã sớm quên mất câu nói ngày đó, mà cô trong nhớ từng giây từng phút, dù cho đó là hạnh phúc hay đau khổ.

Năm 2005, Liễu Thiên Nhân hung hăng đánh Bùi Thượng Hiên một đấm, khinh miệt đánh giá: "Người mà tớ thích, cậu cũng thích. Đây là câu nói tàn nhẫn nhất mà tôi từng nghe qua."

Bùi Thượng Hiên khóe miệng rỉ máu, trước mắt hiện lên làn môi đỏ thẫm vết máu của Lê Ly, nhìn đến ghê người.

Anh đã lãng phí quá nhiều thời gian, ngay cả ông trời cũng không thể khoanh tay đứng nhìn, quyết tâm thu hồi quyền lợi yêu cô của anh.

Vào năm 1997, Bùi Thượng Hiên ôm bờ vai Lê Ly giới thiệu cho bạn gái mình: "Lê Ly, bạn của anh."

Cô gái tên là Sầm Văn Văn, có một đôi mắt khiến lòng người rung động. Trong suốt sáng ngời, thị lực lại rất tốt, 2. 0. Lê Ly mang kính sát tròng, còn không nhìn được cô ấy rõ ràng.

Cô kéo tay Lê Ly , cười khanh khách nói: "Thượng Hiên thường xuyên nhắc tới bạn, trăm nghe không bằng một thấy mà."

Có ý gì chứ? Lê Ly không biểu tình đánh giá đối phương, Sầm Văn Văn tươi cười ngọt ngào, nói chuyện giọng điệu rất nhanh, thường xuyên nhảy đề tài. Khi đề tài này còn chưa kết thúc, cô ấy còn nóng lòng muốn chuyển sang đề tài khác.

Lê Ly không ghét cô gái này, bạn gái anh trước giờ đều không thiếu dáng vẻ kệch cỡm và vênh váo tực đắc, khó có người nào hào phóng trong sáng như vậy. Thừa dịp cô ấy đi toilet, Lê Ly liếc xéo Bùi Thượng Hiên, nhàn nhã nói: "Đần độn, chọn cô ấy đi."

Anh một mực cười, từ chối cho ý kiến. Sầm Văn Văn từ toilet trở về, bọn họ liền chuyển sang đề tài khác.

Rời khỏi quán trà, cả ba người cùng đi ăn lẩu. Khi nồi lẩu đầu cá bốc khói ngùn ngụt được bưng lên , anh đưa tay gắp một đũa thịt dê gắp cho bạn gái mình, tự dưng Lê Ly liên tưởng đến rất nhiều năm trước kia khi cậu nhỏ gắp cho Nghiêm Lệ Minh cánh gà.

"Nhóc con, không cần khách khí, cậu tự động tay cơm no áo ấm đi." Anh nhếch miệng, cười nói.

Bạn gái và bạn bè thật khác biệt.

Bùi Thượng Hiên và Sầm Văn Văn không coi ai ra gì biểu hiện những hành động thân mật, cô ngồi đối diện với bọn họ, uống Coca đông lạnh. Chất lỏng lạnh lẽo trôi xuống cổ họng, đồng thời cũng lướt qua trái tim. Bữa ăn lẩu này khiến cô toàn thân trở nên lạnh giá, Lê Ly không vui vẻ như trước, bởi vì người mà anh thích trước hay sau đều chẳng phải là cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!