Cúp Châu Âu năm 1996, đội bóng nước Đức trở thành quán quân Châu Âu. Lê Ly nửa đêm còn thức khuya xem trận chung kết cuối, bởi vì là nước Đức.
Cô gọi điện thoại cho Bùi Thượng Hiên, hỏi anh có theo dõi trận đấu hay không. Anh còn đang mơ màng trong giấc ngủ, nói: "Cậu không phải thích Argentina sao?"
Mùa hè năm 1990, đối với Bùi Thượng Hiên chỉ là một trò chơi đánh cược. Anh ủng hộ đội Đức, chưa hẳn là thích nhiều, chỉ là vì đối chọi với Argentina mà Lê Ly thích.
Lê Ly cúp điện thoại, nhìn trên màn hình thành viên của đội đang chúc mừng lẫn nhau. Cô dùng tay che lại miệng, cười ra nước mắt.
Bản thân, mới là người ngu ngốc nhất!
Bùi Thượng Hiên không ngủ được vì bị đánh thức bởi điện thoại, mở TV chuyển đến kênh thể thao. Nước Đức 2: 1 chiến thắng Czech, cúp Châu Âu lịch sử đã có chủ nhân, người cầm quốc kì nước Đức đang chạy vội vã, đối thủ thất bại nản lòng ngồi trên bãi cỏ, ánh mắt trống rỗng.
Kí ức của anh bỗng quay ngược về không gian mùa hè năm đó, Lê Ly thích Argentina cũng như vậy nhìn người nước Đức chúc mừng thắng lợi. World Cup năm 94, anh mất đi tự do, kể cả niềm tin vào cuộc sống.
Anh cam chịu, không muốn liên lụy đến ai. Nhưng cô gái thích Argentina trước sau không buông bỏ anh, giống như cô đối với đội bóng màu trắng xanh này, mặc kệ thất bại mấy lần, cô vẫn yêu thích như cũ không hối hận .
Đội trưởng nước Đức Klinsmann tiếp nhận cúp quán quân từ trong tay nữ hoàng nước Anh Elizabeth II , đưa cao quá đỉnh đầu, bài hát chiến thắng "We are the champions" vang lên, Bùi Thượng Hiên hơi hơi mỉm cười.
Có người bạn Lê Ly, thực hết sức tốt!
Bốn giờ bốn mươi phút ngày hai mươi bốn tháng sáu năm 2004, Bùi Thượng Hiên và Lê Ly cùng xem trận đấu Châu Âu trực tiếp tại quán rượu , nước Đức mặc dù dốc hết toàn lực vẫn thua đội Czech*( cộng hòa Séc), do đó đánh mất cơ hội chiến thắng. Hình ảnh Klinsmann năm 1996 cứ như vậy dừng lại, trở thành niềm tự hào lớn lao trong ngần ấy năm.
Lúc đó cuộc sống của anh tựa như vượt ra khỏi lần ranh, làm ăn lâm vào khốn cảnh, hôn nhân cũng bị đẩy đến đường cùng, Bùi Thượng Hiên không còn chút hi vọng.
Lê Ly ngồi ngay bên cạnh anh, ánh mắt ấm áp nhìn anh. Mấy năm như vụt qua hết thảy, chỉ cần anh quay đầu sẽ nhìn thấy nơi cô đang đứng, im lặng ủng hộ anh. Bùi Thượng Hiên vươn tay ôm lấy Lê Ly, gương mặt anh tuấn cách cô rất gần, thấp giọng nỉ non bên tai cô: "Lê Ly, cậu có phải thích tớ hay không?"
Nhưng tại sao vào năm 1996, Bùi Thượng Hiên chưa hề nghĩ qua Lê Ly có thích mình hay không, có lẽ là trong tiềm thức của anh đã từ chối khả năng này. Anh cố chấp xem cô như một người bạn tốt nhất, người thân tốt nhất, chỉ ngoại trừ tình yêu.
Lúc ấy trong khoảng khắc từ biệt, anh mới hiểu rõ thì ra bản thân rất yêu rất yêu cô. Nếu như bạn nắm giữ cảm xúc hạnh phúc của một người, chẳng lẽ còn cần cái gì chứng minh người ta yêu bạn ?
Bùi Thượng Hiên nắm tay Lê Ly , nắm đã mấy năm.
Mùa hè sinh viên năm nhất, Lê Ly bắt đầu công việc gia sư, dạy môn Anh văn cho một cô gái. Bùi Thượng Hiên giễu cợt Lê Ly đây là người ta đã chọn nhầm người, bị cô hung hăng lườm một cái.
"Cậu có kinh nghiệm dạy học sao?" Anh trêu cô.
Lê Ly ngẩng đầu, dùng hết sức để ngăn chặn chiều cao chênh lệch."Đương nhiên có, tớ không biết đã dạy qua cho người ngốc nào đó biết bao nhiêu lần."
Kí ức dài lâu, là lúc thuở niên thiếu vô tư lự, chuyện buồn phiền chẳng được mấy ngày đã vứt ra phía sau, cảm xúc đó tựa như trong trẻo hơn cả bầu trời tháng sáu. Trong đoạn hồi ức kia còn có một người, cô gái nét mặt tươi cười như hoa, xinh đẹp vô cùng.
Im lặng khó chịu tràn ngập xung quanh, bọn họ đều không thể nào thật sự quên đi.
"Lê Ly, tớ muốn đi Quảng Châu." Bùi Thượng Hiên lên tiếng đánh vỡ sự im lặng, theo thói quen nghịch mái tóc ngắn của cô.
Cô ngạc nhiên, "Đi làm sao?"
"Tớ không phải tuýp người thích đọc sách, ba tớ nghĩ tớ cùng với ông đến Quảng Châu, kinh doanh quần áo sỉ." Châm một điếu thuốc, Bùi Thượng Hiên hít một hơi, đùa dai hướng về mặt Lê Ly phun khói.
Lê Ly một tay nắm lỗ mũi, còn một tay khác quạt quạt cho mùi khói tán đi. Cô ra vẻ khoan khoái nói: "Buôn bán à, tương lai phát tài làm tổng giám đốc, nhưng đừng quên còn có một người bạn nghèo như tớ nha."
Anh bỗng nhiên phì cười, tiêu sái xoay người giơ lên tay hướng về sau lưng cô quơ quơ vẫy tay tạm biệt."Cậu chẳng khác gì kẹo kéo, tớ muốn bỏ cũng không được."
"Thuận buồm xuôi gió, đồ ngốc!." Lê Ly hét to, sợ Bùi Thượng Hiên nghe không được.
Chàng trai cao lớn quay người, cười như không cười khẽ gật đầu.
Ngày hôm đó hắn ngồi xe lửa rời khỏi Thượng Hải, Lê Ly ôm cặp sách đi dạy thêm. Đi qua trước ngõ hẹp, nhìn căn phòng gạch đỏ quen thuộc, cô nhớ về tháng ngày đã qua của anh và cô.
Bọn họ đều đã qua cái thời niên thiếu, cuối cùng chẳng thể quay về được nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!