Chương 7: Đại lý phân phối

Chu Bạc Ngôn vừa tắt màn hình điện thoại thì nó lại sáng lên có cuộc gọi đến.

Hồ Vũ Du cất giọng từ đầu dây bên kia: "Chu tổng à, cậu không thể thuê một trợ lý cao cấp chút sao? Cái cô trợ lý đời sống của cậu chỉ biết cậu đến Vĩnh Khang, còn lại chẳng biết gì, tìm cậu cả nửa ngày trời. Cậu mang cả gia tài hàng chục tỷ đi công tác chỉ với cái ba lô, không sợ có chuyện gì à? Cậu nghĩ kiểu gì thế, tôi thật sự bó tay luôn."

Giọng Hồ Vũ Du trong điện thoại rất to, Chu Bạc Ngôn phải đưa điện thoại ra xa một chút.

Nghĩ kiểu gì à? Thật ra anh cũng chẳng nghĩ gì nhiều. Bao năm nay anh chỉ có một trợ lý đời sống, chuyên phụ trách chỗ ăn ở, đi lại khi công tác, và kiêm luôn việc giữ đồ cá nhân.

Trong mười năm qua, đã có vài lần anh định tuyển một trợ lý có quyền đại diện trong việc ra quyết định và quản lý thực thi công việc kinh doanh, lần gần nhất là sau khi công ty niêm yết lên sàn.

Lúc đó, quyền điều hành và thực thi kinh doanh được phân tách về các đơn vị trực thuộc, còn anh thì rút khỏi tuyến đầu, chỉ giữ lại quyền mua sắm vật tư, quyền nhân sự và quyền tài chính.

Anh từng nói với Anna rằng muốn tuyển thêm một trợ lý. Anna hỏi: "Sếp có yêu cầu gì đặc biệt không ạ?"

Anh đáp: "Thông minh, giỏi xử lý các mối quan hệ phức tạp."

Anna nghe xong mà đầu óc mù mịt, vừa rời khỏi phòng vừa không dám hỏi thêm vì hai điều kiện đó nói chẳng khác gì chưa nói gì cả.

Sau đó, cô lần lượt giới thiệu bảy tám ứng viên, nhưng Chu Bạc Ngôn đều thấy không phù hợp, và chuyện này cứ thế bị gác lại.

Thực ra những người Anna chọn đều đạt yêu cầu cơ bản học vấn danh giá, lý lịch đẹp, kinh nghiệm tốt. Nhưng sau khi xem hết những hồ sơ của đám thanh niên đó, Chu Bạc Ngôn mới nhận ra cái tiêu chí "giỏi xử lý quan hệ phức tạp" mà anh nói với Anna, về bản chất lại đồng nghĩa với việc kéo dài chuỗi ra quyết định của anh thêm một tầng trung gian nữa.

Các doanh nghiệp công nghệ hiện đại càng cần mô hình quản lý phẳng,

dòng chảy thông tin thông suốt và hiệu quả mới là giải pháp tối ưu để nâng cao năng lực phối hợp trong tổ chức. Vì sự thuận tiện của riêng mình mà hy sinh hiệu suất của cả hệ thống là điều hoàn toàn không cần thiết. Một trợ lý đời sống đã là quá đủ.

Điều quan trọng nhất ở trợ lý có quyền thay mặt ra quyết định không phải năng lực, mà là lòng trung thành và đến giai đoạn này, muốn bồi dưỡng được một người như thế đã 

quá muộn, rủi ro quá cao.

Công ty công nghệ trong lĩnh vực trí tuệ nhân tạo của anh, dù giá trị thị trường đã lên đến hàng chục tỷ, nhưng chỉ cần nhìn khoản vay và các khoản phải thu trong báo cáo tài chính cũng đủ khiến người ta kinh hãi.

Doanh nghiệp của anh chủ yếu làm mảng B2B, trong giới còn coi như có chút tên tuổi, nhưng ra khỏi giới thì chẳng mấy ai biết anh là ai.

Lần này anh đến Vĩnh Khang chủ yếu là để đầu tư khảo sát một nhà máy sản xuất đồ kim khí, tiện thể còn có một chút việc riêng. Xong việc ở đây anh phải bay thẳng ra Bắc Kinh, rồi từ Bắc Kinh lại sang Tokyo,

lịch trình kín mít, mà không mang theo lái xe hay trợ lý nào cả.

Chu Bạc Ngôn hỏi qua điện thoại: "Cậu tìm tôi có việc gì?"

Hồ Vũ Du đáp: "Chủ tịch Tăng của công ty pin Saipu tôi đã hẹn giúp cậu rồi, không biết cậu khi nào rảnh, tôi đã trả lời bên đó là thứ Sáu tuần sau."

Chu Bạc Ngôn nghĩ một lát, đành hủy chuyến đi Tokyo, rồi tự nhủ phải gửi lại lịch trình cụ thể cho trợ lý đời sống để tránh rối.

Anh nói: "Thứ Sáu tuần sau tôi sẽ quay về."

Hồ Vũ Du nói: "Được rồi, cậu đi Vĩnh Khang khảo sát nhà máy sản xuất đồ kim khí à? Lần trước tôi nói với cậu chuyện cùng nhau mở một công ty đầu tư mạo hiểm, cậu đã suy nghĩ thế nào rồi?"

Chu Bạc Ngôn đáp: "Cậu chỉ cần nói xem cần bao nhiêu tiền."

Hồ Vũ Du nói: "Cảm ơn, người anh em."

Chu Bạc Ngôn nói: "Thừa rồi."

Sau khi hoàn thành chuyến khảo sát ở Vĩnh Khang, Chu Bạc Ngôn bay đến Bắc Kinh. Hai tiếng rưỡi, đúng nửa đêm anh hạ cánh. Lần này đến Bắc Kinh, anh có hai việc chính: thứ nhất là báo cáo tài chính năm sắp được công bố, anh theo lệ thường phải đến chào hỏi nhà đầu tư lớn Trình Kim Minh; thứ hai là vấn đề kênh phân phối ở khu vực phía Bắc.

Tổng đại lý khu vực Bắc là La Cảnh Nhiên, bạn đại học của anh. Vào thời kỳ khởi nghiệp của công ty, La Cảnh Nhiên nhận được quyền đại lý khu vực phía Bắc, đã có công lao to lớn trong việc mở rộng thị trường ban đầu. Như một sự đền đáp, đến tận bây giờ anh ta vẫn giữ được mức chiết khấu bán hàng thấp nhất của công ty.

Trong giai đoạn phát triển "mọc hoang" trước đây, công ty thực hiện theo lý luận của Đặng tiên sinh: "Dù là mèo trắng hay mèo đen, bắt được chuột thì là mèo tốt." Nhưng hiện nay công ty đã bước vào thời kỳ vận hành quy mô lớn, tiêu chuẩn hóa; bất kỳ hành vi nào cố tình vượt qua quy định, vi phạm pháp luật đều có thể mang đến rủi ro cực lớn cho doanh nghiệp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!