Trong hai ngày tiếp theo, Lương Phi điều chỉnh lại tâm trạng, xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cũng không nhắc đến bất kỳ chuyện liên quan đến công việc nữa.
Thời gian của Chu tổng hoặc là dùng để xử lý công việc, hoặc là ở trên giường; thời gian của Lương Phi hoặc là lướt sóng trên biển, hoặc là ở trên giường. Hai người mỗi người đều có cái điên cuồng của riêng mình, tranh thủ từng giây từng phút, như thể hôm nay qua đi thì sẽ không còn ngày mai.
Chu Bạc Ngôn có rất nhiều cuộc họp và điện thoại trực tuyến. Lương Phi sau khi nghỉ việc chỉ nhận được mỗi cuộc gọi của Triệu Manh, điện thoại di động hoàn toàn như đồ trang trí, nhàn nhã giống hệt một con cá mặn, một con cá rảnh rang ngoài xã hội.
Lương Phi ngồi trên chiếc ghế nghỉ dưới mái che ở ban công, cúi đầu thoa kem chống nắng. Nhiệt độ buổi chiều rất dễ chịu, cô định sẽ xuống bơi ở hồ bơi ngoài trời trước cửa biệt thự.
Bên rìa hồ bơi trồng những loại cây nhiệt đới không rõ tên, cành lá rậm rạp, phiến lá to bản, mọc theo phương ngang, tạo thành một tấm lưới xanh dày đặc phía trên đầu, ngăn cách ánh nắng gay gắt ở Tam Á.
Chu Bạc Ngôn chiếm chiếc ghế nghỉ còn lại dưới mái che, mặc áo phông trắng và quần đùi khô nhanh, cúi đầu xem điện thoại, mặt không biểu cảm, đang nghiêm túc xử lý công việc. Tính kỹ thì chuyến đi này, phần lớn thời gian Chu tổng đều bận làm việc, chỉ khác ở chỗ đổi nơi làm việc, và có thêm Lương Phi mà thôi.
Lương Phi đứng dậy, làm vài động tác giãn cơ ở mép hồ bơi một lát, rồi bật người nhảy xuống nước. "Bùm" một tiếng, một vệt nước bắn tung lên.
Ánh mắt của Chu Bạc Ngôn dõi theo; Lương Phi đã lặn xuống đáy nước, bơi từ đầu này sang đầu kia, rồi làm một động tác quay đầu lại bơi trở về. Trong nước cô bơi ung dung, tự do, khiến Chu Bạc Ngôn cũng nảy sinh ý định muốn xuống bơi.
Bơi mệt rồi, cô mới chống tay lên mép hồ nhìn Chu Bạc Ngôn làm việc. Giọt nước từ đuôi tóc lăn xuống, ánh nắng xuyên qua khe hở giữa tán cây rơi trên vai cô, trong sự tươi mát mang theo vài phần gợi cảm.
Chu Bạc Ngôn trả lời xong email thì ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm đôi môi hồng ẩm ướt của cô: "Nước sâu không?"
Lương Phi nói: "Có khu vực sâu 2 mét, anh kiễng chân là chạm đáy được."
Chu Bạc Ngôn cười: "Đợi đó, anh xuống thử."
Chu Bạc Ngôn vào phòng thay quần bơi, đưa tay ra phía sau nắm cổ áo phông rồi kéo lên một cái để cởi ra. Lương Phi lần đầu nhìn thấy thân hình của Chu tổng dưới ánh sáng ban ngày, đuôi lông mày cô khẽ nhướng, suýt nữa huýt sáo một tiếng. Ánh mắt cô lưu luyến trên cơ ngực, cơ eo, cơ bụng của anh, làm sếp mà cũng thật cố gắng, chắc chắn không ít lần đến phòng gym.
Chu tổng xuống nước từ mép hồ, trước tiên dùng chân thận trọng thử thử nhiệt độ nước, rồi từ từ bước xuống theo thang.
Khu vực nước nông chỉ ngập đến trên eo, Chu Bạc Ngôn không tiến vào sâu hơn, khuỷu tay chống ra phía sau lên mép hồ.
Lương Phi đẩy một tấm ván nổi về phía Chu Bạc Ngôn. Chu Bạc Ngôn nói: "Không cần."
Lương Phi cười nói: "Anh xuống đây để làm dáng à?"
Chu Bạc Ngôn nhìn cô chằm chằm: "Qua đây dạy anh."
Lương Phi chậm rãi bơi lại gần, chỉ bơi đến cách Chu Bạc Ngôn tầm hai cánh tay thì dừng lại: "Em có một cách rất hay, bao đảm anh học được."
Chu Bạc Ngôn nhướng mày, chờ câu tiếp theo của cô.
Lương Phi nói: "Nhưng em không nói cho anh biết."
Nói xong liền xoay người bơi đi. Mu bàn chân cô đập lên mặt nước, bắn tung một chuỗi nước lớn khiến Chu Bạc Ngôn phải nghiêng đầu tránh, tóc và mặt đều dính đầy giọt nước.
Anh lau mặt một cái, nói hai chữ: "Lại đây."
Lương Phi bĩu đôi môi tròn trịa, chỉ đạp nước ở khu vực sâu rồi nhìn anh lơ lửng: "Không đâu, anh qua đây đi."
Chu Bạc Ngôn bất đắc dĩ. Chỉ ngâm mình trong hồ bơi thế này đã là giới hạn của anh, không thể nhìn lâu hơn về phía khu vực nước sâu.
"Không phải em nói sẽ dạy anh bơi sao?"
Lương Phi hừ một tiếng do thú vui xấu xa trỗi dậy rồi bơi đi: "Em đâu có đồng ý."
Lúc thì bơi ngửa, lúc thì lặn xuống nước bơi ếch, hoàn toàn coi như Chu Bạc Ngôn không tồn tại.
Chu Bạc Ngôn thử bước lên vài bước, mực nước dần dâng lên. Đi thêm chút nữa là tới bậc thang dẫn xuống khu vực nước sâu. Nhìn rõ rồi, anh không bước xuống, mà lùi trở về vị trí cũ, chăm chú nhìn Lương Phi bơi.
Ai đã xem Thế giới động vật thì sẽ chẳng lạ gì cảnh tượng này. Con sư tử khi bò sát tiếp cận con mồi sẽ chờ thời cơ săn bắt tốt nhất. Nó thường chọn ra tay vào lúc con mồi mất cảnh giác hoặc đang ở vào vị thế bất lợi. Khi thời cơ chín muồi, sư tử sẽ đột ngột tấn công thật nhanh, dùng sức bùng nổ mạnh mẽ và móng vuốt sắc bén để khống chế con mồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!