Chu Bạc Ngôn kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, nhìn cô, dường như đang đợi cô bước lại gần. Lương Phi khẽ cong môi, chậm rãi đi tới.
Chu Bạc Ngôn hỏi: "Em đã từng hút thuốc bao giờ chưa?"
Lương Phi nhìn anh, ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc, dáng vẻ lười nhác khi nhả khói, khiến hình tượng vốn nghiêm túc của anh gần như sụp đổ.
"Chưa. Hút thuốc có cảm giác thế nào?"
Chu Bạc Ngôn nheo mắt, tàn thuốc giữa hai ngón tay bị gió thổi lay động, lúc sáng lúc tối. Không biết từ khi nào anh bắt đầu hút thuốc, chắc là từ lúc bỏ học đại học. Khi ấy áp lực quá lớn, anh thử hút thuốc để giảm căng thẳng, một mình ngồi yên lặng hút thuốc có thể tập trung suy nghĩ, hiệu quả đến lạ. Anh không nghiện thuốc, sau này bận rộn với công việc, nói cai là cai, rồi từ đó không hút nữa.
Anh đưa thẳng điếu thuốc đang cháy tới bên môi cô. Lương Phi mỉm cười, hé môi ngậm lấy điếu thuốc, theo tay anh mà hít vào, má hơi phồng lên, rồi nhả khói ra. Không có cảm giác gì. Cô thử lại lần nữa, vẫn chẳng thấy gì khác biệt.
Lương Phi khẽ lắc đầu, qua làn khói mờ ảo nhìn anh: "Không có cảm giác gì cả."
Anh quay người dập tắt điếu thuốc, rồi dứt khoát cúi xuống hôn cô. Lương Phi ngửa chiếc cổ mảnh mai, trong lòng thầm nghĩ: trong miệng giờ có một mùi hương nhàn nhạt, mát lạnh, đây là loại thuốc gì mà không có vị khói thuốc?
Người đàn ông dường như không hài lòng vì cô phân tâm, bàn tay anh siết nhẹ ở eo cô. Lương Phi khẽ kêu lên một tiếng vì đau: "Ông chủ Chu... đau."
Bàn tay người đàn ông trượt xuống, phần giữa ngón cái và ngón trỏ thuận thế giữ lấy cằm cô, đầu lưỡi nóng rực thuận đà xâm nhập, đầu ngón tay hơi thô ráp khẽ khàng v**t v* gò má cô từng chút một.
"Gọi anh là Chu Bạc Ngôn."
Lương Phi luôn cảm thấy câu nói này có hàm ý khác, khiến người ta dễ sinh tưởng tượng.
Mặt giường vì sự xuất hiện của hai người mà hơi lõm xuống, đai áo tắm của Lương Phi buộc lỏng lẻo, để lộ một mảng lớn da thịt trắng mịn, làn da dưới ánh đèn ánh lên sắc óng ả như nhung.
Chu Bạc Ngôn nắm lấy tay cô, ép xuống hai bên. Mấy ngày nay những kìm nén, do dự, và cả chút không nỡ đều hóa thành cơn sóng tình dữ dội, cuốn trào từ môi hôn xuống tận dưới. Anh giật mạnh dải thắt lưng áo choàng tắm, bên trong cô không mặc gì cả. Nụ hôn tiếp tục trượt xuống, hơi thở nóng rực phả lên nơi yếu ớt và nhạy cảm nhất, đ** l*** **t *t khuấy động, m*t lấy, cắn nhẹ.
Ánh mắt của Lương Phi dần trở nên ướt át, dừng lại nơi đôi tay đang đan xen. Ngón tay của Chu Bạc Ngôn thon dài, sạch sẽ, những đường gân nổi trên mu bàn tay mang theo vẻ đẹp kiềm chế, đầy cấm dục.
Ngoài cửa sổ, màn đêm xanh thẫm bao trùm, trong không khí phảng phất mùi tanh nhẹ, vị mằn mặn của gió biển. Dưới ánh trăng, mặt biển xanh biếc dấy lên từng cơn sóng ngầm, thủy triều dâng cao, tràn qua bờ cát........
Lương Phi nằm úp trên ngực Chu Bạc Ngôn, khẽ cắn nhẹ lên làn da ấy.
Chu Bạc Ngôn: "......"
Lương Phi hỏi: "Anh cao bao nhiêu?"
Chu Bạc Ngôn đáp: "1m86."
Lương Phi nói: "Vậy là chúng ta chênh nhau 22 cm."
Chu Bạc Ngôn khẽ hừ một tiếng, ôm cô càng chặt hơn.
Lương Phi nói: "Lúc mới bắt đầu thật sự rất đau, suýt chút nữa thì không làm nổi." Cô chỉ muốn đá Chu Bạc Ngôn xuống giường, thô bạo quá mức.
Ban đầu Lương Phi bị đau đến mức không kịp phản ứng, toàn thân cứng đờ, trán rịn mồ hôi; Chu Bạc Ngôn trông còn khó chịu hơn cô, mồ hôi trên mặt nhỏ từng giọt rơi xuống người cô, mồ hôi trên cơ thể ướt đẫm trơn trượt đến mức nắm cũng không được. Sự chênh lệch về chiều cao và thể hình được cảm nhận một cách cụ thể trong cơ thể. Sau khi thích ứng rồi thì không còn đau nữa, thử qua vài tư thế, về sau cảm giác trở nên thật tuyệt diệu.
Thời gian kéo dài rất lâu, Lương Phi đã cao trào hai lần, bèn hỏi anh sao lại lâu như vậy. Anh nói là muốn mang đến cho cô trải nghiệm thật tốt, khiến cô dễ chịu, nên mới tập trung "phục vụ" hết mình.
Lương Phi nói: "Anh không cần phải như vậy đâu, làm thế chỉ khiến em nâng tiêu chuẩn chọn bạn trai lên mất."
Chu Bạc Ngôn sa sầm mặt: "Ngậm miệng lại." Anh tiện tay vớ lấy một món quần áo bên cạnh phủ lên mặt cô, dùng hành động để đáp lại. Khoảnh khắc đó, trong đầu Lương Phi chỉ có một suy nghĩ: chẳng lẽ người xuất sắc thì làm chuyện gì cũng xuất sắc sao.
Sau đó, Lương Phi hỏi: "Ông chủ Chu, anh thuộc kiểu người cho đi à?"
Chu Bạc Ngôn khẽ cười: "Không hẳn. Chỉ là anh muốn em thấy vui."
Trong suy nghĩ của Chu Bạc Ngôn, đó có lẽ là một sự bù đắp cho những vọng tưởng của chính mình. Anh không dùng một thứ tình yêu lý trí hơn, ở tầng cao hơn để duy trì mối quan hệ này. Thực tế là quan hệ nam nữ chưa từng khiến bên yếu thế trở nên mạnh mẽ hơn. Kinh nghiệm, năng lực, nhận thức, quyền lực hay của cải đều không thể truyền đạt qua hành vi t*nh d*c; còn sự giúp đỡ về vật chất thì chẳng khác nào uống thuốc độc giải khát, chỉ càng khơi dậy lòng tham và sự yếu đuối trong con người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!