Trên bầu trời xanh thẫm điểm xuyết những cụm mây trắng mềm mại như kẹo bông, gió biển mang theo hơi nước mằn mặn cuộn trào từng lớp sóng. Sóng nối tiếp sóng, từng đợt từng đợt xô tới, rồi vỡ tung thành những bông nước trắng xóa rì rào.
Giữa biển có người đang đứng trên ván lướt sóng, cưỡi gió phá sóng, theo nhịp những bức tường nước dâng lên, đôi tay đột ngột dùng sức, bật người nhảy lên ván, đuôi ván quét ra một đường trắng mảnh giữa sóng nước. Biển trời bao la, con người giữa biển cả chỉ như một hạt kê nhỏ bé, tự do mà cũng mong manh vô cùng.
Ở đằng xa là một hàng dài những rặng dừa, ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống mặt đất, loang lổ từng đốm sáng. Cành cây khẽ lay động theo làn gió biển. Gió biển thổi nhè nhẹ, lá cây đung đưa, phát ra tiếng xào xạc. Lương Phi nở nụ cười tinh nghịch, vừa lùi lại thì bị Chu Bạc Ngôn nắm lấy cổ tay, kéo mạnh vào lòng. Anh vén những sợi tóc bị gió thổi rối che ngang má cô, nhẹ nhàng gài ra sau tai.
Lương Phi khẽ "á" một tiếng, bước xuống mấy bậc thang, bên hông biệt thự là một hồ bơi riêng lộ thiên hình chữ nhật. Vừa nãy cô mải nhìn Chu Bạc Ngôn và khung cảnh vịnh biển xa xa nên không để ý tới góc này. Chu Bạc Ngôn quay người, theo ánh mắt cô nhìn sang: "Em muốn bơi ở đây à?"
Lương Phi nói: "Em muốn ra biển bơi, tiện thể chơi thử ván lướt sóng."
Chu Bạc Ngôn hỏi: "Em biết lướt sóng không?"
Lương Phi lắc đầu: "Không biết."
Chu Bạc Ngôn nói: "Dưới lầu có câu lạc bộ lướt sóng, có huấn luyện viên."
Lương Phi đáp: "Hay quá, còn anh thì không chơi à?"
Anh vốn không thích nước, rất ít khi đi nghỉ ở biển; hơn nữa, cũng đã qua cái tuổi mải mê với những trò thể thao dưới nước rồi. Chu Bạc Ngôn thản nhiên nói: "Anh không chơi nổi."
Để đi lướt sóng, Lương Phi lấy kem chống nắng ra, bôi khắp tay chân, mặt và cổ. Bộ đồ bơi khoét lưng khá sâu, để lộ một khoảng lớn làn da mịn màng. Cô vừa kẹp tóc lên sau đầu bằng chiếc kẹp càng cua, định q*** t** lại bôi phần lưng thì Chu Bạc Ngôn đã thay đồ xong đi ra, cầm lấy tuýp kem chống nắng trong tay cô.
Lương Phi liếc nhìn anh, Chu Bạc Ngôn mặc đồ rất thoải mái, nhưng rõ ràng không có ý định xuống nước.
Anh bóp một lượng kem cỡ đồng xu ra lòng bàn tay. Tấm lưng của Lương Phi mảnh mai, xương bả vai như đôi cánh bướm, đường cong vai cổ đẹp đến hoàn hảo. Một lọn tóc chưa được kẹp lên, rơi xuống cổ cô; anh khẽ nắm lấy, mềm mại như lụa, vuốt nhẹ trong tay một lúc rồi mới bắt đầu bôi kem chống nắng. Cảm giác mịn màng dưới tay khiến anh phải cố nhịn, chỉ vài giây sau liền nhanh chóng bôi xong, lập tức lùi ra sau.
Dưới khách sạn có một câu lạc bộ lướt sóng. Lương Phi không chọn huấn luyện viên kèm riêng mà đăng ký học lớp nhóm cùng các du khách khác trong khách sạn.
Chu Bạc Ngôn nhìn huấn luyện viên: người đàn ông c** tr*n, mái tóc dài xoăn đen nhánh, thân trên rắn chắc, cơ bắp nổi rõ, trông đầy phong thái dân du mục biển cả liền cau mày, nhưng không nói gì.
Trong cửa hàng có cung cấp đất nặn màu miễn phí để vẽ mặt: trước tiên bôi lớp nền màu da lên toàn bộ khuôn mặt, sau đó trang trí thêm bằng những màu khác. Chu Bạc Ngôn đỡ cằm Lương Phi, tỉ mỉ tô vẽ lên khuôn mặt cô.
Những người học trong lớp nhóm lần lượt ra ngoài. Lương Phi nhìn gương mặt anh đang ở rất gần mình, làn da đàn ông sao lại có thể đẹp đến thế, khóe môi khẽ cong, trong mắt lấp lánh ý cười: "Phải vẽ lâu thế này à?"
Ngón út của Chu Bạc Ngôn khẽ chạm vào má cô, ngón cái và ngón trỏ cầm cây cọ, ánh mắt chăm chú: "Đừng động."
Trong lòng Lương Phi tràn đầy tò mò, thấy anh vẽ nghiêm túc như vậy nên cố nhịn, không giục.
Tốp học viên cuối cùng trong lớp nhóm lần lượt đi ra, khi đi ngang qua Lương Phi liền "oa" lên một tiếng, đứng lại xem một lúc rồi mới rời đi. Trên mặt Lương Phi dần dần lan lên một lớp ửng hồng, cô giục khẽ: "Nhanh lên đi."
Chu Bạc Ngôn thu dọn những nét vẽ cuối cùng, nói: "Xong rồi."
Lương Phi đứng dậy đi sang bên cạnh soi gương, cũng khẽ "oa" một tiếng. Chu Bạc Ngôn đã vẽ cho cô một bức họa mặt theo chủ đề rắn: hoa văn vảy rắn đỏ đen chuyển sắc lan đều trên hai gò má, nơi đuôi mắt được kẻ bằng sắc hồng tạo thành đường uốn lượn kéo dài lên trán. Những vảy rắn được vẽ tinh xảo đến mức chân thật, tỏa ra một vẻ đẹp hoang dã đầy cuốn hút.
Lương Phi khẽ cong môi, khen anh: "Anh vẽ đẹp quá."
Chu Bạc Ngôn bật cười: "Cuối cùng thì mấy năm học vẽ ở Cung Thiếu niên cũng có chỗ dùng rồi."
Lương Phi nói: "Nếu ông chủ Chu không làm kinh doanh nữa thì có thể mở tiệm vẽ mặt đó nha."
Chu Bạc Ngôn liếc cô, nửa cười nửa không: "Ừ, đợi đến khi anh ba mươi lăm tuổi thất nghiệp rồi hẵng tính."
Lương Phi cũng bật cười, tự giễu nói: "Em đúng là lĩnh lương bán rau mà lo việc bán m* t**."
Nói xong câu đó, cô quay người rời đi, bước nhanh vài bước để đuổi kịp nhóm chính.
Đây là lần đầu tiên Lương Phi đến vùng biển nhiệt đới, sự phấn khích của cô hiện rõ trên gương mặt. Cô kéo theo tấm ván lướt sóng dài, sau khi nghe huấn luyện viên hướng dẫn động tác mẫu và giải thích các điểm chính, liền hết lần này đến lần khác thử chèo nước, đứng lên ván. Những con sóng đẩy cô chao đảo như một lon nước có ga đang sủi bọt, trào ra những bong bóng vui sướng.
Lớp kem chống nắng nhanh chóng bị nước biển cuốn trôi, mặt trời thiêu đốt làn da trần, may mà lúc nãy cô đã mua một chiếc mũ lướt sóng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!