Chu Bạc Ngôn và La Cảnh Nhiên quay lại văn phòng, Vivian mang hai tách trà vào. La Cảnh Nhiên ngửi thấy mùi "bát quái", phấn khích nói:
"Vừa nãy sao lại dẫm tôi thế? Lương Phi là em gái của Lương Vân phải không? Sao cô ấy lại ở Đại Nguyên vậy?"
Chu Bạc Ngôn ngồi xuống ghế sô
-pha: "Trà nhà tôi, nếm thử xem."
La Cảnh Nhiên ngồi đối diện, cầm tách trà lên uống một ngụm: "Nói mau đi, tôi tò mò chết mất!"
Chu Bạc Ngôn chậm rãi mở miệng: "Lần trước trước khi đi Bắc Kinh tìm cậu, tôi đã gặp Lương Phi trong buổi tiệc ở Vĩnh Khang. Tôi có hỏi người địa phương xác nhận rồi, đúng là em gái của Lương Vân. Cô ấy tình cờ ứng tuyển vào công ty. Giai đoạn này, việc cô ấy biết tôi và Lương Vân là bạn chẳng giúp ích gì cho con đường sự nghiệp của cô ấy. Kinh nghiệm làm việc ở cấp cơ sở rất quan trọng, phải từng bước rèn luyện thật vững chắc.
Còn cậu, rầm rộ đưa Kiều Minh Ngữ vào công ty mà không nghĩ đến hoàn cảnh của cô ấy."
La Cảnh Nhiên nói: "Công ty lớn thật phiền phức, chuyện gì cũng phải cân nhắc kỹ như vậy. Người nhà tôi tôi hiểu, Kiều Minh Ngữ chẳng có bao nhiêu chí tiến thủ."
Chu Bạc Ngôn liếc anh ta một cái.
La Cảnh Nhiên bị ánh nhìn đó làm lạnh sống lưng, nhận ra mình vừa lỡ lời, ngẩng đầu khỏi tách trà, cười gượng: "Tôi... tôi muốn nói là Chu tổng suy nghĩ thật chu đáo."
Chu Bạc Ngôn nói: "Uống trà của cậu đi."
Một lúc sau, anh lại nói tiếp: "Bạn tôi tặng mấy thùng rượu Mao Đài đặt riêng, cậu mang một thùng về đi."
Trong đầu La Cảnh Nhiên thoáng hiện lên chuyện Thẩm Hướng Vũ tìm anh hợp tác dự án FSK, nghĩ ngợi một chút rồi nói: "Cảm ơn Chu tổng. Nghe ý cậu nói là muốn bồi dưỡng Lương Phi? Cậu đánh giá cao cô ấy thật à, hay là nể mặt Lương Vân?"
Chu Bạc Ngôn đáp: "Lương Phi không tệ."
Việc Chu Bạc Ngôn bỏ học đại học và xung đột với thầy chỉ là một phần nguyên nhân. Anh chưa bao giờ kể cho người khác lý do thật sự. Khi còn trẻ, anh nóng nảy, tự cao, không hiểu được cách làm của thầy, có nhiều chỗ hành xử không đúng mực. Với thân phận hiện giờ, anh càng không tiện nhắc lại chuyện đó. Gần đây anh vẫn âm thầm quan sát xem Lương Phi có kể với ai về việc ấy không nhưng Chu Bạc Ngôn chưa từng nghe thấy chuyện này được nhắc lại ở bất kỳ đâu.
"Không tệ", đó mà cũng gọi là đánh giá sao? La Cảnh Nhiên thầm nghĩ. Anh vẫn nhớ rõ năm xưa giữa Chu Bạc Ngôn và Lương Vân có cảm giác ngang tài ngang sức, như hai cao thủ gặp nhau trên bàn cờ, ai cũng hiểu, nếu họ thật sự có tình cảm, thì chỉ là vấn đề thời gian. Thế nhưng lại hết mất thời gian ấy. Không có gì đáng tiếc hơn thế. Mà cái gọi là "bạch nguyệt quang" chẳng phải chính là thứ tiếc nuối đó sao, thứ không thể có, nên mãi mãi sáng trong lòng người.
Trong lòng La Cảnh Nhiên còn có một khả năng khác, nhưng anh không nói ra, không có chứng cứ gì, chỉ là linh cảm của đàn ông. Anh nhìn kỹ vẻ mặt Chu Bạc Ngôn, nhưng chẳng nhận ra điều gì. Chu Bạc Ngôn là người thâm trầm, anh đoán không ra.
Chu Bạc Ngôn lại nói: "Công ty đại lý dù sao cũng không có nền tảng vững. Mấy năm nay tôi khuyên cậu chuyển đến Nam Giang, vào chuỗi cung ứng của Đại Nguyên làm chút việc, nhưng cậu chẳng chịu nghe."
La Cảnh Nhiên đáp: "Giờ chuyện công ty của tôi đã đủ bận rồi. Tôi không giỏi làm kinh doanh gì đâu, kiếm chút tiền làm trung gian thế này là đủ rồi."
Thiện ý của Chu Bạc Ngôn, La Cảnh Nhiên hiểu rõ trong lòng. Nói đến mức này, anh nghĩ ngợi một chút rồi tiếp lời: "Gần đây mấy dự án đều đụng phải Mỹ Cách, giá cả và thời hạn giao hàng của bọn họ đều đưa ra rất táo bạo."
Chu Bạc Ngôn ngẩng đầu, hơi nhướng mày: "Dự án FSK có vấn đề à?"
La Cảnh Nhiên đáp: "Khó nói lắm. Tôi chỉ cảm thấy chúng ta quá bảo thủ, khách hàng muốn gì thì chúng ta lại đắn đo quá nhiều."
Chu Bạc Ngôn không nói gì. Hai năm gần đây, thành tích của bộ phận điện tử vẫn đang tăng trưởng, lợi nhuận được duy trì ổn định. Về công tác quản lý và vận hành kinh doanh, anh không can thiệp nhiều. Hàn Hoa từng đảm nhiệm chức vụ quản lý cấp cao ở các doanh nghiệp vốn nước ngoài, doanh nghiệp Đài Loan và doanh nghiệp tư nhân, có kinh nghiệm quản lý phong phú cùng nguồn quan hệ khách hàng trong ngành rất mạnh. Điều này có liên quan đến nền tảng học vấn và thời đại mà ông ta được đào tạo.
Khi dùng người, ông ta coi trọng lòng trung thành và thái độ hơn tất cả. Còn với Lý Tây Đình là người trẻ tuổi, có năng lực, có tham vọng và có thể đưa nguồn lực vào thực tế một cách hiệu quả. Hai người này vừa hay bổ sung cho nhau, trở thành cặp đôi trụ cột ăn ý trong nội bộ công ty.
La Cảnh Nhiên biết những lời mình vừa nói chẳng có căn cứ gì, chỉ là suy đoán. Nếu đến lúc đó dự án FSK giành được, thì lời anh nói chẳng khác nào thừa thãi; còn nếu không giành được, anh lại có thể bị nghi ngờ là chưa tận tâm. Dù nghĩ theo hướng nào cũng thấy phiền phức, nên anh không nói thêm nữa. Anh uống hết trà, rồi sang văn phòng bên cạnh của Vivian tìm đồ ăn vặt trong tủ lạnh. Đúng lúc ấy, đứng bên cửa sổ, anh trông thấy Lương Phi và Lý Tây Đình ở dưới lầu.
Lương Phi vừa từ căng
-tin bước ra, nét mặt nghiêm nghị. Kiều Minh Ngữ hỏi cô: "Có chuyện gì thế?"
Lương Phi nói: "Giám đốc Lý bảo tớ mang tài liệu đến FSK."
Kiều Minh Ngữ đảo tròn mắt: "Chắc là do Lưu tổng yêu cầu chứ gì? Cái ông Lưu đó cứ ám chỉ tới lui mãi không dứt, mấy ông đàn ông lớn tuổi này thật sự nghĩ bọn mình không hiểu nổi tâm tư của họ sao?"
Trên đường từ căng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!