Chương 145: Chủ tịch lừa người

Từ cuối tháng 11 năm 2024, đội ngũ hai bên lần lượt bắt đầu tiếp xúc. FSK cung cấp bộ tài liệu yêu cầu vô cùng đầy đủ, bao gồm quy hoạch nhà máy, quy trình công nghệ, phối hợp trong quá trình sản xuất, quản lý nguồn lực và một loạt tài liệu liên quan khác.

Khi mở email ra xem, ngay cả Lương Phi cũng không thể không thán phục. Trong ngành, nhắc đến FSK người ta vừa yêu vừa hận: hận ở chỗ FSK triển khai một hệ thống K

-chain để quản lý nhà cung cấp, nổi tiếng trong ngành vì "ép" nhà cung cấp. Chu kỳ thanh toán thì dài đến có tiếng, việc luân chuyển công nợ với nhà cung cấp lại sử dụng hối phiếu chấp nhận riêng của FSK. Nhưng yêu là vì FSK thể hiện trình độ chuyên nghiệp mang tính chuẩn mực ngành trong lĩnh vực điện tử.

FSK có kinh nghiệm phong phú trong đầu tư và xây dựng nhà máy thông minh, các nhà cung cấp đi theo một khách hàng như vậy sẽ phát triển rất nhanh.

Lưu Trác Nhĩ đích thân dẫn đội, Dương Chấn – người có trình độ kỹ thuật mạnh nhất tham gia với vai trò cố vấn, cùng bước vào quá trình thảo luận về nhu cầu và phương án. Hai bên xoay quanh yêu cầu và khung phương án, qua lại trao đổi suốt hơn một tháng.

Tháng 1 năm 2025, đội ngũ hai bên hẹn một buổi họp chính thức trao đổi về nhu cầu và phương án.

Lương Phi dẫn theo đội ngũ đến Thượng Hải, hai bên đường là hàng cây ngô đồng lá đã ngả vàng, thân cây xám lạnh, hiện ra cảnh tượng đầu đông.

Biển số xe đã được đăng ký sẵn, xe tiến vào khu nhà máy, chạy thẳng đến trước tòa nhà văn phòng của tập đoàn. Khu bất động sản bên cạnh, một nửa là cao ốc, một nửa là biệt thự đã trở thành một khu dân cư có hơi thở sinh hoạt đời thường. Kỹ sư trưởng Tôn dẫn đội ngũ chờ sẵn ở sảnh, hai bên đội ngũ thân thiện bắt tay, lần lượt giới thiệu lẫn nhau.

Tại trụ sở FSK, tầng 12, trong phòng họp lớn nhất ở cuối hành lang: phía gần cửa sổ là chỗ ngồi của đội ngũ kỹ thuật FSK, phía gần cửa là đại diện ba bộ phận bán hàng, dự án và sản phẩm của Đại Nguyên. Đến giờ họp sơ duyệt phương án, Lưu Trác Nhĩ kết nối máy tính, trình chiếu lên màn hình.

Kỹ sư trưởng Tôn nói với Lương Phi: "Lương tổng, Lưu tổng sẽ đến muộn một chút, anh ấy đang từ một khu nhà máy khác qua đây."

Lương Phi mỉm cười nhẹ: "Vậy chúng ta bắt đầu trước chứ?"

Kỹ sư trưởng Tôn gật đầu, Lưu Trác Nhĩ bắt đầu thuyết trình phương án. Hai bên đội ngũ vừa xem phương án vừa thảo luận. Đến khi cuộc họp gần kết thúc, kỹ sư trưởng Tôn nhận được cuộc gọi từ thư ký tổng giám đốc, mời Lương Phi lên văn phòng của Lưu tổng.

Kỹ sư trưởng Tôn nói: "Lương tổng, văn phòng của Lưu tổng ở tầng 16, ra khỏi thang máy thì đi hết hành lang rồi rẽ phải." Ngừng lại một chút, ông nói tiếp: "Để tôi dẫn cô qua nhé."

Lương Phi nói: "Không cần phiền đâu, tôi biết ở đâu rồi, bên này còn có vài hạng mục yêu cầu cần anh quyết định."

Kỹ sư trưởng Tôn nghĩ một lúc rồi nói: "Vậy được."

Lương Phi rời phòng họp, đi dọc theo hành lang về phía trước, hai bên đều là phòng họp, rèm được kéo xuống, đi đến cuối hành lang rẽ phải là một sảnh thang máy, đặt vài bộ sofa, có một quầy cà phê nhỏ.

Cô vào thang máy lên tầng, đi đến cuối hành lang rồi rẽ phải, nhìn thấy văn phòng treo bảng tên Tổng giám đốc, cách đó không xa là quầy thư ký – hành chính, một cô gái mặc đồ công sở đứng dậy nói: "Có phải Lương tổng của Đại Nguyên không?"

Lương Phi nói: "Là tôi."

Cô gái bước ra mở cửa lớn văn phòng tổng giám đốc, nói: "Mời vào, Lưu tổng sẽ tới ngay, cô muốn uống gì?"

Lương Phi nói: "Cà phê, cảm ơn."

Lương Phi bước vào văn phòng, văn phòng rất rộng, trải thảm cách âm dày, cửa sổ kính lớn sát sàn có góc bo, đồ nội thất trong phòng dường như đã được thay mới. Lương Phi đứng bên cửa sổ một lúc, tầm nhìn và phong cảnh ở tầng 16 đều rất thoáng đãng, chỉ tiếc hôm nay là một ngày âm u, nơi chân trời cuộn lên những đám mây đen, báo hiệu sắp mưa.

Khi Lưu Lượng bước vào, Lương Phi đang quay lưng về phía cửa văn phòng, ánh mắt anh ta chợt sáng lên, gu thẩm mỹ anh ta ưa thích xưa nay chưa từng thay đổi. Ly cà phê trên tay rót quá đầy, không để ý nên bị sánh ra ngoài, anh ta lùi lại một bước, va vào cánh cửa đang khép hờ phát ra tiếng động.

Lương Phi nghe thấy tiếng động liền xoay người bước tới, mỉm cười nhẹ, "Chào Lưu tổng, tôi là Lương Phi của Đại Nguyên, rất vinh hạnh được gặp lại anh."

Lưu Lượng khẽ gật đầu đáp lễ, đặt ly cà phê lên bàn trà, rồi ngồi xuống ghế sofa, "Ngồi đi."

Lương Phi đi tới ngồi xuống ở vị trí chéo đối diện, mười năm trước cũng chính vị trí ấy, cũng chính ánh mắt khiến cô cảm thấy không thoải mái như vậy.

Hai người nhìn nhau một cái, không biết có phải cả hai đều cùng nghĩ đến quá khứ hay không.

Lưu Lượng nói: "Chúng ta lại gặp nhau rồi."

Lương Phi nói: "Đúng vậy, chúng ta lại gặp nhau rồi."

Lưu Lượng nói: "Cô có ngại tôi hút thuốc không?"

Lương Phi nói: "Có."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!