Chương 6: (Vô Đề)

Ta là loại người mà người ta hay nói là đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển.

Không biết là nguyên lý gì, nguyên thân vốn là người yếu đuối thục nữ, còn ta lại mang theo sức lực kiếp trước.

Đây cũng là lý do chính mà ta muốn tránh xa đám nhân vật chính.

Thứ nhất, trí thông minh của ta không chơi lại đám nhân vật chính. Cho dù nữ chính có bằng lòng sống chung hòa bình với ta, nhưng bọn họ là những người tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, ở chung với bọn họ ta chỉ có thể làm pháo hôi.

Thứ hai, ta sợ sức mạnh to lớn của mình, lúc tức giận, một sơ ý nào đó lỡ tay phế mất công tử tiểu thư nào đó ở kinh thành, vậy thì phiền phức lớn lắm.

Khụ khụ, nói xa rồi.

Chờ thần y bắt mạch cho Lâm Mặc xong, liền rơi vào trầm tư.

Trên mạng không phải đều nói sợ nhất là trung y đột nhiên không nói gì sao?

Giờ phút này tim ta như bị ai bóp nghẹt.

"Thần y, tướng công nhà ta, hắn, hắn..."

Nhất thời ta cũng không tìm được từ ngữ thích hợp.

"Mạch tượng của hắn rất khỏe mạnh, đừng nói là bị rơi xuống nước, dù ngâm trong nước mười ngày nửa tháng cũng không hề hấn gì." Thần y cau mày nói.

Nghe xong ta thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng lại thấy không đúng, tướng công nhà ta yếu đuối như vậy, sao có thể khỏe mạnh được chứ? Ta bắt đầu nghi ngờ trình độ chuyên môn của thần y.

"Chỉ là lão phu thực sự tò mò, công tử làm thế nào mà có thể khiến sắc mặt mình tái nhợt tự nhiên như vậy, khí sắc chuyển đổi tùy ý như vậy?" Thần y nói xong, ta ngơ ngác.

Tuy ta đầu óc đơn giản, nhưng ta không phải ngốc thật!

19

Cả nhà ta chuyển đi. Mang theo cả nhà ca ca A Ngưu.

A Hoa đi theo ta làm bạn, A Ngưu theo Lâm Mặc làm hộ vệ. Họ được đổi tên là Duyệt Xuân, Hoành Vũ.

Ôi chao! Ta chỉ biết kêu ôi chao!

Đây chẳng phải là tên của nữ quản gia có thể ra trận đánh giặc và tên của thân vệ không muốn làm tướng quân của Ngôn Mặc trong truyện sao?

Hóa ra từng người từng người một, chỉ thiếu một cái tên là nhập hội phản diện rồi?

Bây giờ nghĩ lại, Ngôn Mặc trong truyện thực ra cũng tốt lắm. Ít nhất là biết báo đáp ơn nghĩa.

Nghĩ kỹ lại, Ngôn Mặc thực sự là một quan tốt. Tuy rằng một tay che trời trên triều đình, nhưng ít nhất hắn đã đưa ra không ít chính sách luật pháp, đều là vì dân chúng.

Hắn yêu cầu các nơi xây dựng thiện đường, an trí cô nhi và người già cô đơn. Đối xử với quan tham ô và những kẻ làm điều ác, không hề nhân từ, lập pháp nghiêm minh.

Hơn nữa hắn không tham tiền tài, cũng không gần nữ sắc. Ngoại trừ chuyện hắn đồ thành cuối cùng và những việc hắn làm với nguyên thân, hắn có thể coi là một quan tốt, một nam nhân tốt.

Nghĩ đến đây, ta đẩy Lâm Mặc đang ôm ta ngủ say ra, lao xuống xe ngựa.

"Mẹ! Đường này đúng lúc, mau dạy con nhận rau dại đi!"

20

Mất một tháng, chúng ta cuối cùng cũng đến đích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!