Chương 5: (Vô Đề)

Họ vốn đã cảm thấy có lỗi với ta, cho rằng ta quen sống sung sướng ở hầu phủ, lại phải về chịu khổ cùng họ.

Cho nên lúc này họ cũng mâu thuẫn.

Họ không nỡ xa ta, nhưng lễ nghĩa đạo đức khiến họ cảm thấy đến ở nhà thông gia là không đúng, nhưng chỉ có thủ phú mới có thể cho ta cuộc sống sung sướng như trước.

Còn tướng công nhà ta thì vẻ mặt tủi thân, lại có chút đau lòng.

Ý nghĩ của hắn, chắc cũng giống như cha mẹ ta.

15

Buổi tối, trong phòng ngủ, trên giường.

Hiếm khi tối nay Lâm Mặc không làm gì, chỉ ôm chặt ta, kể lể nỗi oan ức của mình.

Đúng vậy, chính là nỗi oan ức.

"Là ta không tốt, không thể cho nương tử cuộc sống sung túc, mới để nương tử bị lão già kia lừa. Ta không sao cả, nương tử thích là được, dù ta không thích lão già đó, vì nương tử ta cũng có thể nhẫn nhịn. Nương tử là quan trọng nhất trong lòng ta, nếu nương tử muốn di sản của lão già đó, ta sẽ đi lấy về cho nương tử, đều là của nương tử, không ai được cướp!"

Ta nghe ra được, Lâm Mặc có rất nhiều oán niệm với thủ phú.

Người ta thân thể khỏe mạnh, tinh thần phấn chấn hơn cả hắn, một thanh niên trẻ tuổi, mà hắn cứ mở miệng ra là di sản.

Đúng là phúc khí của thủ phú khi có một đứa con hiếu thảo như vậy.

Ta nhớ trong truyện nói quan hệ của Ngôn Mặc và cha hắn không tốt lắm.

Ngôn Mặc vì giúp nam chính lên ngôi, đã nhận cha, giành được tài sản.

Nhưng trong lòng hắn hận thủ phú, thậm chí còn đầu độc khiến thủ phú bị câm.

Nhưng xem ra, Lâm Mặc chỉ có oán niệm với thủ phú, chứ không có hận ý.

Thậm chí còn có cảm giác "tương ái tương sát".

Vậy hắn tại sao lại đầu độc thủ phú?

Ta càng lúc càng không hiểu nổi cốt truyện nữa rồi.

Ký ức về cốt truyện trong đầu ta giờ loạn xì ngầu.

Thôi vậy.

Bây giờ khoan hãy quan tâm đến tình cảm của Lâm Mặc dành cho cha hắn.

Ta hiện giờ có chút oán khí với hắn.

"Lâm Mặc." Ta gọi tên hắn.

Hắn giật mình, run rẩy nói: "Nương, nương tử..."

"Tại sao chàng không nói cho ta biết chàng họ Ngôn, tên là Ngôn Mặc?"

Ta nghiêm túc nhìn hắn. Mặt Lâm Mặc đỏ bừng, miệng há ra há vào, ấp úng, cuối cùng ôm đầu nói: "Nương tử, ta hơi chóng mặt, chúng ta nghỉ ngơi sớm thôi."

Lại dùng chiêu này! Sau đó, hắn không cho ta cơ hội nào để hỏi nữa.

Ta thực sự không hiểu, tại sao một người bệnh tật như hắn lại khỏe hơn ta!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!