Chương 11: (Vô Đề)

Giọng Ngôn Mặc run rẩy.

Ta vươn đôi tay đã linh hoạt trở lại, nhẹ nhàng vỗ về hắn.

Ta đã mơ thấy hắn là người đầu tiên thoát khỏi vòng luân hồi.

Ta cũng theo hắn cùng thoát khỏi vòng luân hồi.

Mãi đến khi hắn biết được mọi chuyện, biết đến các lượt công lược, biết đến thế giới trò chơi, biết đến những kẻ ngoại lai.

Hắn đã từng tra tấn những người đến trải nghiệm trước đó, hòng dùng cái chết ép họ rời đi, đổi lấy sự trở về của ta.

Nhưng họ đã chết, ta vẫn không trở về, hắn liền lợi dụng cơ hội tranh đoạt vương vị của hai phe nam nữ chính để giết họ, thoát khỏi vòng luân hồi.

Từ vui vẻ, mong chờ, đến cam chịu, rồi lại tỉnh táo.

Ngôn Mặc chưa từng từ bỏ, hắn hưng phấn lặp đi lặp lại những việc đã làm.

Chỉ là ánh mắt hắn ngày càng trở nên dịu dàng.

Ban đầu, hắn đồ sát cả thành, đồ sát cả hai phe nam nữ chính, cũng đồ sát cả những người khác.

Thế giới sụp đổ, khởi động cơ chế hủy diệt, người ngoại lai không được phép xâm nhập.

Thế giới khởi động lại, ta trở về thân xác mình.

Diêm vương truyền lời, thế giới trò chơi kia đã trở thành một thế giới vận hành dị thường, sẽ không còn bị người chơi xâm nhập nữa.

Chỉ là ký ức của ta bị ảnh hưởng, trở nên lộn xộn.

48

Ngôn Mặc chưa từng giải thích cho ta chuyện xảy ra ở kiếp thứ nhất.

Hắn chỉ nói với ta rằng, hắn hận ta, còn hơn cả yêu ta, nên ta nhất định phải trở về bên cạnh hắn.

Ta cũng không quá so đo thái độ của hắn ở kiếp thứ nhất.

Mười mấy kiếp luân hồi, cha thủ phú nói hắn là một kẻ máu lạnh, nói hắn là quái vật không có tình cảm.

Ta nghĩ không phải hắn không hiểu, mà là không ai dạy hắn cả.

Hắn cũng không phải là quái vật mất trí.

Hắn giấu trái tim bình lặng của mình dưới lớp vỏ ôn nhu, bên trên đó là vô số vết sẹo chằng chịt.

Chắc chắn là quá đau đớn, nên hắn mới giấu chúng sâu đến vậy.

Ồ đúng rồi, cha thủ phú cũng có ký ức của mười mấy kiếp sau.

Trong đó có mấy kiếp, khi ông ta mắng Ngôn Mặc cả đời này sẽ không có ai yêu hắn, người hắn quan tâm đều sẽ rời bỏ hắn, đã bị Ngôn Mặc cho uống thuốc câm.

Cha thủ phú luôn nói đùa với ta, bảo ta không cần báo đáp ông ta, hãy trừng trị Ngôn Mặc cho tốt, tên bất hiếu phạm thượng kia.

Ta biết ông ta chỉ nói vậy thôi, chủ yếu là muốn xem dáng vẻ thất bại của Ngôn Mặc.

Ông ta chưa từng nuôi dạy con trai, kinh nghiệm không đủ, huống chi lại là một đứa con trai mang hận thù với ông ta.

Nếu không phải muốn bù đắp, ông ta chắc chắn sẽ không đến tìm hắn ở kiếp này sau khi mất ký ức.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!