Chương 1: (Vô Đề)

1

Khi ta biết mình đã xuyên thành nữ phụ độc ác, thiên kim giả mạo, toàn thân ta run rẩy không ngừng.

Cốt truyện của cuốn sách này thực sự là...

Khác với những cuốn tiểu thuyết tráo đổi thân phận khác, thiên kim giả mạo không phải chết vì đấu tranh với nữ chính thiên kim thật.

Nàng thậm chí còn không có cơ hội đối đầu với nữ chính!

Ngươi có đoán được nàng chết như thế nào không? Nàng bị kẻ phản diện điên cuồng dày vò đến chết!

Mà kẻ phản diện, con trai của thủ phủ, đương triều thủ phụ, có tiền có sắc, có năng lực có quyền lực, một mình phò tá nam chính lên ngôi hoàng đế.

Hắn nắm giữ triều đình, khiến người người khiếp sợ.

Hậu cung của nam chính chỉ sủng ái một mình nữ chính, cả triều đình phản đối, nhưng kẻ phản diện đồng ý, không ai dám phản đối nữa.

Thế nhưng, một nhân vật đứng dưới một người, trên vạn người như vậy, sau khi nhìn thấy nguyên thân lần đầu tiên, liền để mắt tới nàng.

Dù thiên kim giả mạo có trốn đến đâu, cũng sẽ bị kẻ phản diện bắt về.

Kẻ phản diện sẽ dìm nàng vào nước, sẽ trói nàng trên cây vào ngày giông bão để nàng bị sét giật, sẽ ném nàng xuống từ tường thành, sẽ hạ độc, hạ cổ...

Dùng đủ mọi thủ đoạn để hành hạ nàng đến chết, nhưng lại không hoàn toàn g**t ch*t nàng.

Sở dĩ kẻ phản diện này được gọi là phản diện, là vì hắn là một kẻ điên. Một kẻ điên không hơn không kém.

Ngươi cho rằng hắn vì yêu mà không được nữ chính thiên kim thật nên phát điên sao?

Không phải vậy.

Hắn điên không có lý do, không có logic, hắn không yêu nữ chính thiên kim thật, cũng không yêu nữ phụ độc ác thiên kim giả mạo, hắn không yêu bất cứ ai.

Sau khi nữ phụ độc ác không chịu nổi sự dày vò mà tự vẫn, hắn không hề động lòng, sai người lấy chiếu bó lại vứt ra bãi tha ma.

Sau này, hắn đồ sát cả thành.

Hoàng thành trong ngoài, kể cả nam nữ chính, không một ai sống sót.

Cuối truyện viết rằng, hắn kéo lê thanh đao dài, chậm rãi bước lên đài cao, để lại một vệt máu dài, ngước nhìn bầu trời, lộ ra nụ cười quyến luyến si mê: "Ta đợi nàng trở về."

Đợi nàng trở về cái quỷ gì chứ? Đợi ai? Tác giả không nói.

Tại sao đồ sát cả thành? Tác giả cũng không nói.

Tóm lại, kết thúc đến đây là hết.

Ta chỉ mắng tác giả vài câu ngu ngốc, liền xuyên không.

Cho nên, sau khi nữ chính thiên kim thật trở về hầu phủ, việc đầu tiên ta làm là thu dọn hành lý rời đi, trở về bên cạnh cha mẹ ruột của mình.

Nhà cha mẹ ruột của ta cách kinh thành gần một tháng đường.

Ta nghĩ, chỉ cần ta ở đủ xa, đủ an phận, nhất định sẽ thoát khỏi đám nhân vật chính, thoát khỏi cốt truyện!

2

Cha ta là thợ mộc nổi tiếng trong trấn, mẹ ta là thợ thêu tiếng tăm lẫy lừng, tuy kém xa hầu phủ, nhưng cũng không lo ăn mặc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!