Vừa nghĩ tới chuyện phải ngủ lại trên núi Tô Dữu Nịnh đã muốn từ chối.
Nhưng Trần Gia Tụng bảo có thể ngắm bầu trời đầy sao rất đẹp, cô thử tưởng tượng, lại do dự…
Dù sao bạn gái của Trương Nhiễm cũng đi, nghe nói còn có mấy cô gái khác, Tô Dữu Nịnh cân nhắc một hồi, cuối cùng vẫn đồng ý.
Sáng sớm thứ Bảy, Trần Gia Tụng đến đón cô, Tô Dữu Nịnh ngồi xổm ở ban công, vừa châm nước thêm hạt cho Mochi vừa dịu dàng dặn: "Trưa mai mẹ về rồi nhé, ở nhà phải ngoan."
Mochi meo meo đáp.
Cô thu xếp xong lại vào bếp, phòng khách còn lại một người một mèo nhìn nhau là thấy không ưa.
Đôi mắt tròn xoe của Mochi trừng trừng, thấp giọng meo với Trần Gia Tụng như cảnh cáo.
Trần Gia Tụng dựa nghiêng vào khung cửa, dáng vẻ lười biếng, kiêu căng: "Thế nào, sợ tao bắt cóc mẹ mày à?"
Mochi: "Meo. (Anh dám!)"
Trần Gia Tụng hừ cười một tiếng: "Sợ cũng vô ích, lần này bắt cóc thật."
Mochi nghe xong tức giận nhào tới cào ống quần anh, Trần Gia Tụng bị nhóc con này chọc cười, dứt khoát ngồi xổm xuống, bàn tay to nắm luôn hai chân nhỏ: "Một kẻ thay thế mà cũng đòi đấu với tao?"
"…"
Cãi nhau được hai câu thì Tô Dữu Nịnh xách hộp cơm từ bếp ra, thấy người với mèo lại quấn vào nhau, cô hơi đau đầu.
"Lại sao nữa thế?" Cô hỏi.
Giọng anh lười nhác: "Nó cào anh."
Mochi: "Meo! (Vu khống!)"
Tô Dữu Nịnh đặt đồ xuống, bước tới, Trần Gia Tụng liếc nhìn cô một cái rồi buông tay.
Thoát ra, Mochi lập tức chạy tới chân cô, Tô Dữu Nịnh cúi người bế nó lên, xoa đầu an ủi: "Anh ấy đùa với con thôi mà."
Mochi ấm ức meo khẽ.
Trần Gia Tụng cũng đứng lên, đầu ngón tay chạm một cái lên chóp mũi mèo con, cười: "Nhóc cũng vẫn rất không có lương tâm, tuần trước mấy hộp pate là anh mua đấy, trêu có hai câu đã không chịu."
Mochi nghe không hiểu, rúc đầu vào lòng Tô Dữu Nịnh.
Chưa kịp rúc được một giây thì Trần Gia Tụng đã xách ra: "Bao giờ mới bỏ được cái tật này, cứ vùi vào ngực người ta là sao."
Càng nói càng đi xa, Tô Dữu Nịnh đành bế Mochi thả về ổ.
Quay lại bàn thu dọn, Trần Gia Tụng đứng bên cạnh mím môi, không hài lòng nói: "Sao lần nào em cũng bênh nó."
"Em có đâu." Cô đưa chiếc sandwich nóng lên sát môi anh, dịu giọng dỗ: "Mỗi lần em còn tự tay làm đồ ăn cho anh cơ mà."
Trần Gia Tụng thuận thế cắn một cái, nhướng mày: "Cũng không tệ lắm."
Tô Dữu Nịnh: "Anh tự cầm ăn đi."
"Không." Tính cậu chủ nổi lên: "Anh dọn, em tiếp tục đút anh."
"…"
…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!