Chương 74: Không để em đau, được không.

Sau khi yêu nhau, mỗi ngày cậu chủ đều cảm thấy đặc biệt hạnh phúc.

Tô Dữu Nịnh rất dựa dẫm vào anh, cũng rất dính anh, chỉ trừ việc không mấy khi chủ động hôn anh, còn lại mọi thứ đều hoàn hảo.

Sinh nhật mười tám tuổi của cô đúng vào thứ Sáu, tối tan học, Trần Gia Tụng đến đón, cô vui vẻ khoe với anh quà sinh nhật do các bạn cùng phòng tặng, còn nói chiếc bánh kem anh mua vào buổi trưa ngon cực kỳ.

Trần Gia Tụng lười biếng nhận lấy túi của cô, nắm tay cô đi ra ngoài trường, rất tự nhiên hỏi: "Tối nay sang chỗ anh ở nhé?"

Lên đại học rồi, hầu như cuối tuần nào anh cũng ở căn hộ lớn tại trung tâm thành phố, Tô Dữu Nịnh thường xuyên sang đó, ngoài chơi thì còn cùng anh thức trắng đêm xem phim, thú vị hơn nhiều so với hồi còn đi học cùng nhau làm bài tập.

Cô rất vui vẻ, gật đầu đồng ý: "Được ạ."

"Còn ăn nổi bánh kem không?" Anh bóp nhẹ đầu ngón tay cô, "Hay anh mua bánh kem kem lạnh cho em nhé?"

Mắt cô sáng lên: "Ăn được ạ."

"Nhưng chỉ được ăn một miếng thôi." Trần Gia Tụng rất nghiêm khắc, mở cửa xe nhét cô vào trong, ra điều kiện, "Và phải hôn anh một cái thì mới được ăn."

Sau khi đủ tuổi không lâu anh đã đi thi bằng lái, lại được Hứa Thu Quân cưng chiều nên mua hẳn một chiếc xe thể thao. Tô Dữu Nịnh lặng lẽ co người ở ghế phụ, nhỏ giọng nhắc anh, "Chúng ta đi nhanh lên đi."

Ngoài cổng trường người qua lại đông đúc, cô luôn sợ bị người khác nhìn thấy.

"Gấp cái gì." Trần Gia Tụng vòng sang ghế lái, vừa cài dây an toàn vừa thong thả nói, "Anh không thể để người khác nhìn thấy à?"

"Nhỡ bạn học thấy rồi nói anh khoe của thì không hay…" Đây là điều Trương Nhiễm từng nhắc với cô khi nói chuyện.

"Thì sao chứ." Cậu chủ đạp ga, ngông nghênh nói, "Anh vốn giàu mà."

"…"

Đợi họ dạo trung tâm thương mại, mua bánh xong, về đến khu nhà thì cũng đã muộn.

Tòa nhà Trần Gia Tụng ở là một tầng một căn, ra khỏi thang máy, Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn đi theo sau anh, trong lúc anh bấm mật khẩu thì lấy điện thoại ra báo với bà ngoại.

Trong nhà ai cũng biết họ đang yêu nhau, cũng biết thỉnh thoảng cuối tuần cô sẽ sang đây ở.

Trần Gia Tụng mở cửa, quay đầu hỏi cô: "Gửi tin nhắn cho ai thế?"

Cô ngoan ngoãn đáp: "Bà ngoại ạ."

"…"

Đóng cửa, đi vào huyền quan, anh rất khổ não, "

"Sao chuyện gì em cũng nói với bà ngoại thế, làm anh muốn làm chuyện xấu cũng không yên tâm."

Cô vừa thay giày vừa ngơ ngác: "Anh làm chuyện xấu gì?"

Anh nói: "Hôn em."

Cô đỏ mặt, nhỏ giọng đáp: "Cái đó thì không sao đâu."

"Thế còn cái khác?"

"Cái khác là cái gì?"

Anh không trả lời, thay giày xong thì nắm tay cô đi vào trong.

Vừa rẽ vào phòng khách, căn nhà tối om bỗng bật sáng đèn màu, trước cửa sổ sát đất là hoa tươi và những hộp quà nhỏ, trên bàn cũng bày đầy quà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!