Chương 73: Chúc mừng sinh nhật, bạn trai.

Tan học, Tô Dữu Nịnh và Trần Gia Tụng đứng hai bên trái phải của Trương Nhiễm, không nói chuyện, cũng chẳng có lấy một cái liếc mắt trao đổi.

Trương Nhiễm lải nhải một mình hồi lâu mà không ai đáp lại, cuối cùng bùng nổ, quay sang chất vấn Trần Gia Tụng: "Ý gì đây, cậu lại bắt nạt Dữu Nịnh à?"

Cậu chủ vừa nghe đã không vui: "Gì mà "lại"." Nói xong cậu còn có chút tủi thân, "Tôi bắt nạt cậu ấy lúc nào."

"Thế hai người như này là thế nào." Trương Nhiễm nhìn trái nhìn phải, căn bản không hiểu, "Cãi nhau à?"

Trần Gia Tụng lén nhìn Tô Dữu Nịnh một cái, cô cúi đầu, vành tai đỏ ửng, không đáp lời cũng chẳng ngẩng lên, chỉ biết nắm chặt quai cặp im lặng bước về phía trước.

Đã một ngày rồi, kể từ lúc cậu hỏi câu đó, cô lạnh nhạt với cậu suốt cả ngày.

Trần Gia Tụng buồn muốn chết, đau lòng nói: "Không cãi nhau, nhưng cậu ấy tuyệt giao với tôi rồi."

Trương Nhiễm nghe xong giật mình: "Nghiêm trọng vậy à?"

Tô Dữu Nịnh cũng nghẹn lại trước lời cậu nói, muốn phản bác nhưng không biết phải nói gì.

Cứ thế giằng co đi tới cổng khu nhà của Trương Nhiễm, trước khi tách ra cậu ấy vẫn không yên tâm: "Hay là để tôi đưa Dữu Tử về nhà?"

Trần Gia Tụng bực: "Cậu tiện đường à?"

"Không tiện." Trương Nhiễm suy đoán hợp lý, "Nhưng nếu hai người thật sự tuyệt giao rồi, sau này chẳng phải đều do tôi đưa Dữu Tử về sao, tập trước cho quen cũng tốt."

Trần Gia Tụng: "…"

Trương Nhiễm: "Sao nào?"

"Tùy cậu." Trần Gia Tụng đáp xong liền quay đầu bỏ đi.

Tô Dữu Nịnh nhất thời chưa kịp phản ứng, đến khi hoàn hồn thì Trần Gia Tụng đã đi xa một đoạn.

Cô theo phản xạ muốn đuổi theo, còn chưa kịp nhúc nhích đã bị Trương Nhiễm gọi lại: "Đừng vội."

Trương Nhiễm nhỏ giọng nói với cô: "Cậu chủ đang làm bộ đó, cậu tin không, không quá ba giây là cậu ấy quay đầu tìm cậu ngay."

Tô Dữu Nịnh nhìn bóng lưng Trần Gia Tụng rời đi, vừa căng thẳng vừa sốt ruột, sợ cậu cứ thế mà đi luôn, cũng sợ…

Nhưng chẳng bao lâu sau cậu đã quay lại.

Đứng trước mặt cô, cúi đầu hỏi với vẻ rất ngông: "Thật sự không cần tôi đưa về à?"

Cô buột miệng: "Cần."

Sáu tiếng rồi, cuối cùng cô cũng chịu nói với cậu một câu.

Tâm trạng u sầu suốt cả ngày của Trần Gia Tụng cuối cùng cũng khá hơn chút, cậu liếc Trương Nhiễm một cái ra hiệu bảo cậu ấy mau biến đi, rồi quay sang đưa một tay về phía Tô Dữu Nịnh, mất tự nhiên nói: "Vậy cậu nắm tay tôi một cái đi, coi như chúng ta làm hòa rồi."

Tô Dữu Nịnh nhìn cậu, mặt nóng bừng, "Không muốn…"

"Tại sao?"

"Vì chúng ta không cãi nhau mà." Cô nhỏ giọng lẩm bẩm, "Tôi sẽ không tuyệt giao với cậu."

"Ồ." Trần Gia Tụng nói, "Vậy đưa cặp cho tôi."

Cô ngoan ngoãn lấy xuống đưa cậu.

Cậu chủ xách chiếc cặp gần như chẳng có trọng lượng của cô, cuối cùng cũng yên tâm: "Được rồi, về nhà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!